Tịnh Ngôn Cốc đang tuyển Nhóm dịch, đăng ký ngay tại đây!

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/3VcK8c45qS

Tịnh Ngôn Cốc và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Chương 3

Chu Dục thực sự rất giỏi. "Đang nghĩ gì vậy, có nghe anh nói không đấy?" Phó Cảnh Xuyên kéo tôi trở về thực tại. "À, anh nói gì thế?" Tôi lập tức phản ứng: "Anh không về nhà sao?" "Chiều nay anh có cuộc họp." "Em nhớ là hôm nay anh không có cuộc họp nào mà." Tôi gần như buột miệng. Phó Cảnh Xuyên im lặng. "Em lại bắt đầu rồi à? Lại giám sát hành trình của anh nữa sao?" "Bác sĩ không bảo là em nên thả lỏng, đừng nghĩ ngợi lung tung, đừng tò mò, hãy tập trung vào cuộc sống của mình sao?" "Em lại để thư ký gửi lịch trình của anh cho em, anh biết làm sao đây?" Anh ta có chút sụp đổ. Tôi sững sờ tại chỗ, Lý Nhị vẫn ngồi trong xe, nhìn hai chúng tôi cãi nhau mà không dám chen vào. "Xin lỗi, là thư ký của anh gửi cho em từ đầu tháng, em đã xóa rồi, nhưng mà… Em cũng không biết sao mình lại nhớ nữa." Tôi cũng không biết mình đã trở thành thế này từ lúc nào. Hai năm nay, tôi đã trở nên nhạy cảm và hay nghi ngờ. Mỗi tháng tôi lại để thư ký của anh ta gửi lịch trình cho tôi, chỉ cần anh ta không nghe máy mà không phải trong giờ làm việc, tôi sẽ gọi liên tục. Rồi tôi sẽ cãi nhau với anh ta không ngừng. Cãi xong tôi lại thấy mình sai, bắt đầu hối hận, xin lỗi anh ta, rồi hèn mọn cầu xin quay lại. Sau khi gặp bác sĩ tâm lý, bác sĩ bảo tôi đừng giám sát anh ta nữa, đừng kiểm tra lịch trình cũng như đừng xem điện thoại, thế nên tôi bắt đầu kiềm chế. Tôi đã xóa lịch trình của anh ta, ép mình không gọi điện, không nhắn tin, cũng không xem điện thoại của anh ta nữa. Nhưng anh ta rất hay biến mất vài ngày, tôi sắp phát điên lên rồi. "Cuộc họp này mới được sắp xếp tối qua thôi, tất nhiên là em sẽ không biết." "Thôi được rồi, em về nhà nghỉ ngơi trước đi, xong việc anh sẽ về đưa em đi xem hòa nhạc." "Được." Cảm giác như bị người ngoài nhìn thấy và cười nhạo, tôi vội xuống xe và vẫy tay chào tạm biệt anh ta. Vừa tới cửa thang máy, tôi lấy điện thoại ra thì thấy có một tin nhắn đến. "Anh phiền quá đi mất, sao tối qua anh không dùng đi, giờ thì mua thuốc cho em đi chứ." Tôi nhìn tin nhắn mà ngẩn ngơ cả một phút, mới nhận ra đây không phải điện thoại của mình. Là của Phó Cảnh Xuyên. Tim tôi hơi tê dại. Phó Cảnh Xuyên nhanh chóng quay lại lấy điện thoại. "Sao mặt em tái thế? Bị bệnh à?" Tôi không biết mật khẩu điện thoại của anh ta, anh ta cứ chắc nịch rằng tôi sẽ không nhìn thấy được gì. Anh ta cũng không nghĩ rằng không khóa màn hình sẽ làm tôi có thể thấy được tin nhắn vừa gửi đến. "Chắc là do em bị tụt huyết áp." Anh ta cũng không nghi ngờ, tôi vừa về đến nhà đã nhận được đủ thứ nào là glucose, thuốc, và cả trà sữa mà anh ta đặt gửi đến. Khó cho anh ta, bao năm rồi vẫn nhớ tôi thích trà bưởi mật ong. Nhưng tôi đã giảm cân, kiêng đường, từ lâu đã không uống trà sữa nữa rồi. Ở nhà, tôi lấy điện thoại ra, nhấn vào ảnh đại diện của Chu Dục, một hình đại diện toàn màu đen, giống như những lần tôi gặp cậu ta cũng là vào buổi tối. Do dự hồi lâu cuối cùng tôi vẫn gửi một tin nhắn. "Cậu đã dậy chưa?" Trên màn hình xuất hiện một dấu chấm than màu đỏ. Được rồi, tôi đã bị chặn. 6. Chó má, tôi lại không có một chút sức hút nào sao? Phó Cảnh Xuyên không muốn chạm vào tôi. Ngủ với một cậu em trai thì hôm sau cậu ta đã lập tức xóa bạn bè với tôi rồi? Càng nghĩ càng tức, tôi nhấn gửi yêu cầu kết bạn. Bên Chu Dục nhanh chóng chấp nhận. [?] [Cậu dậy chưa?] [? Ba ngày rồi mà tôi chưa tỉnh, tôi đang nằm trong hộp đây.] Cuộc trò chuyện này chết hẳn luôn rồi, tôi không biết nói gì tiếp. [Kết bạn rồi mà không nói gì à?] Cậu ta lại hỏi. [Sao cậu lại xóa bạn bè với tôi?] [Để tránh bị một người phụ nữ xấu tính chơi lần thứ hai.] Ồ. Lần này tôi hết lời thật rồi. "Ồ, thế cậu đang làm gì?" "Đua xe." "Tôi đến tìm cậu được không?" "Đừng đến." "Ồ." "Chị đến làm gì, chẳng phải chị không chịu ly hôn à?" Tôi cũng không biết đến để làm gì. Tôi chỉ muốn làm gì đó để giải tỏa cảm giác lo lắng hiện tại, rồi sẽ không nghĩ đến chuyện trong văn phòng Phó Cảnh Xuyên và Lý Nhị sẽ phải dặm son bao nhiêu lần nữa. "Sao không nói gì hết vậy?" "Chị làm thế khiến tôi khó xử thật đấy, Phó Cảnh Xuyên là anh em của tôi mà, chơi với nhau từ nhỏ, nếu anh ta biết, anh ta sẽ chết mất. Chị à. Hơn nữa, anh ta có tiền, cũng đẹp trai hết sức, hai người đến đây hành hạ tôi sao?" "Nhưng mà, cậu đẹp trai hơn anh ta." Cậu ta tức khắc gửi cho tôi một định vị. "Phiền chết đi được, qua đây đi." "Nhưng chỉ được nói chuyện thôi đấy." "Được." Tôi mặc một chiếc váy hai dây gợi cảm nóng bỏng, bắt xe đi luôn. Trên đường đi, gió núi "vù vù" thổi làm tôi tỉnh người. Tôi hối hận rồi. Cậu ta và bạn bè đua xe, chẳng phải sẽ có nhiều người thấy tôi sao? Họ thấy tôi, hỏi tôi là ai, tôi giải thích thế nào đây? Cậu ta là anh em của Phó Cảnh Xuyên, trong đó có người cũng sẽ nhận ra Phó Cảnh Xuyên. Khi tôi còn đang băn khoăn đến chết, muốn bỏ cuộc thì đã tới nơi. Thế là tôi nghĩ, đã đến rồi thì chào một câu rồi đi thôi. Khi họ dẫn tôi đến chỗ Chu Dục, phía đó đang có một đám đông lớn, hình như là đang đánh nhau. "Chu Dục, chị của cậu đến rồi này." Lời vừa dứt, bên đó cuối cùng cũng im lặng. "Cậu bận à, thế tôi đi trước đây." Tôi muốn kiếm cớ chuồn cho xong. Cậu ta đứng lên từ trong đám đông, nhìn tôi với vẻ mặt ấm ức: "Chị à, tôi bị đánh rồi này, chỗ này đau lắm." ====================

Bình luận (0)

Đăng nhập để bình luận

Chưa có bình luận nào!

Danh sách chương

Cấu hình đọc

Kích thước chữ
Aa Nhỏ
Aa Vừa
Aa Lớn
Kiểu chữ
a Có chân
a Không chân
a Lexend
Màu sắc
TNC
TNC
TNC
Chiều cao dòng
Thấp
Vừa
Cao