Tịnh Ngôn Cốc đang tuyển Nhóm dịch, đăng ký ngay tại đây!

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/2g3D8zVPfQ

Tịnh Ngôn Cốc và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Chương 4

Nói rồi cậu ta chỉ vào tay mình. Lúc này tôi mới thấy mặt và tay cậu ta đều đầy máu. Chuyện gì thế này? "Đừng đánh nữa, tôi báo cảnh sát rồi!" Tôi đứng trước mặt Chu Dục, yêu cầu những người kia dừng lại. Những người đó ngẩng đầu nhìn tôi, vẻ mặt đầy kinh ngạc. "Không cần." Chu Dục ngăn tôi lại: "Đừng báo cảnh sát." "Bọn họ đều không biết lý lẽ đâu, chúng ta đi thôi." Đám người đó càng kinh ngạc hơn nữa. "Thật là, diễn xuất quá xuất sắc, diễn đỉnh phải biết luôn rồi." "Bái phục, bái phục." ... Chu Dục lườm họ một cái, họ không dám nói gì nữa. Tôi đưa Chu Dục đến khách sạn, giúp cậu ta bôi thuốc. Cậu ta cứ nhìn tôi chằm chằm, làm tôi không thoải mái. "Nhìn tôi làm gì?" "Tôi đang nghĩ là gan chị nhỏ như thế, hôm nay sao lại dám đứng chắn trước mặt tôi, không sợ bọn họ à?" "Sợ chứ, nhưng chẳng lẽ lại mặc kệ cậu à?" "Ồ, chị thương tôi à?" "Không hẳn, chỉ là..." "Chị, hôn tôi đi." Hả? "Không phải bảo chỉ nói chuyện thôi sao?" "Nói chuyện trên giường." Thế rồi cậu ta cuồng nhiệt hôn tôi. Tôi cũng nhiệt tình đáp lại cậu ta. Tôi còn lấy từng cây son trong túi ra để thử từng cái, tôi cũng không biết mình đang điên gì nữa. "Son có mùi gì vậy?" Tôi hỏi cậu ta. "Cay chết đi được, suýt nữa thì lấy mạng tôi đấy chị à." Cậu ta không bận tâm đến vết thương trên người, hết lần này đến lần khác cứ nhất quyết hỏi tôi: "Thoải mái không? Nếu thoải mái rồi thì không được quay lại tìm anh ta nữa đâu nhé." "Được." Thể lực của cậu ta đúng là rất tốt, bị đánh đến vậy mà vẫn chiến đấu tới tận nửa đêm. Cuối cùng lại ngủ quên. Khi tỉnh dậy thì đã là sáu giờ sáng hôm sau rồi. 7. Mở điện thoại ra thì có đến vài chục cuộc gọi nhỡ. Là Phó Cảnh Xuyên gọi. Số cuộc gọi này còn nhiều hơn số cuộc gọi anh ta gọi cho tôi trong suốt một năm. Chu Dục vẫn chưa tỉnh, khi tôi đóng cửa lại, nghe thấy bên trong có tiếng ném điện thoại. Tôi vẫn bắt xe về nhà. Vừa thay giày xong, tôi thấy Phó Cảnh Xuyên đang tựa lưng ngồi trên ghế sofa trong phòng khách. Nghe thấy động tĩnh, anh ta mới mở mắt. "Tối qua em đã đi đâu?" Lần đầu tiên tôi hơi hoảng. "Đi hẹn hò." Tôi nói nửa đùa nửa thật. Biểu cảm của anh ta lại trở nên rất nghiêm túc: "Em có thể hẹn hò với ai? Anh thừa nhận gần đây công việc bận rộn, đã không thường xuyên quan tâm em, nhưng em không cần phải nói dối để chọc tức anh." Tôi không đáp lời. Anh ta bận thật đấy, bận với mấy cô gái nhỏ “Lần thứ hai" cơ mà. "Anh đã hỏi Văn Văn rồi, cô ấy nói em ngủ ở chỗ cô ấy." "Lần sau xem phim đừng xem muộn quá, cô ấy có bạn trai rồi, em ngủ ở nhà cô ấy không tiện." Tôi khựng lại một chút. Văn Văn là bạn thân của tôi. Mỗi khi cãi nhau với Phó Cảnh Xuyên là tôi lại chạy đến chỗ cô ấy. Tôi chỉ là không ngờ Phó Cảnh Xuyên lại thật sự đi hỏi. Càng không ngờ Văn Văn lại giúp tôi nói dối. Đôi khi thậm chí là tôi nghĩ hay là mặc kệ cho vỡ lở, để anh ta biết cũng tốt, tan vỡ rồi thì kết thúc mọi thứ thôi. Nhưng rồi tôi lại thấy thế thì quá dễ dàng cho anh ta. Anh ta nói một câu chán rồi, chơi hết cô này đến cô khác, tại sao tôi lại phải để anh ta sống thoải mái? Ly hôn? Tôi sẽ không ly hôn, tôi muốn tôi cùng anh ta phải hành hạ lẫn nhau. "Sáng nay anh đi thẳng từ khách sạn về đây à? Sao mà sớm vậy?" "Khách sạn? Em đang nói gì vậy?" Biểu cảm của anh ta trở nên căng thẳng. "Nói nhầm, là công ty." "Ừm." "Thật không hiểu nổi, anh là tổng giám đốc mà cứ làm việc thâu đêm, cần phải vất vả vậy à?" Tôi cười hỏi anh ta, "Dì Lưu nói là tháng này anh có mấy đêm không về nhà, chắc là ở công ty chứ gì?" Tôi và Phó Cảnh Xuyên sống ly thân. Anh ta sống ở khu vực gần công ty. Tôi sợ anh ta không tự chăm sóc bản thân tốt nên đã thuê giúp việc cho anh ta, còn tự mình mang thức ăn và quần áo qua đó nữa. Mỗi lần qua đó, dì Lưu thường vô tình hay cố ý tiết lộ hành tung của anh ta trong lúc trò chuyện. "Em lại giám sát anh nữa? Kiều Kiều, chẳng phải đã nói không làm vậy nữa sao?" "Em không hỏi, em mang đồ sang chỗ anh, là dì Lưu tự nhắc tới." Hiển nhiên là anh ta không vui. "Em biết không? Em càng như vậy, anh càng mất hứng thú với em. Đàn ông nào mà lại cứng nổi khi đối diện với một người điên không biết lý lẽ chứ?" Tôi đứng đờ ra đó. "Thế anh cứng nổi với ai, với mấy cô gái nhỏ à?" Anh ta cũng đờ người ra. "Em đang nói linh tinh gì vậy?" Anh ta lấy vé concert ra: "Concert tối qua, anh đợi em cả tối, gọi điện không được, nhờ người mua vé cho tối nay. Ngốc hết sức." "Cảm ơn." "Vốn định đi cùng em, nhưng tối nay anh có việc mất rồi." "Vậy thôi." Anh ta lại nói dối nữa rồi, hôm nay anh ta mặc đồ thoải mái như vậy là để đi xem concert cùng tôi. Còn tại sao lại không đi, chắc là vì giận dì Lưu đã tiết lộ hành tung của anh ta. Anh ta không vui. Quả nhiên vừa rời khỏi, dì Lưu đã nói với tôi là bị anh ta sa thải rồi. Sau khi anh ta rời đi, tôi cầm vé concert ngồi thẫn thờ, cuối cùng chụp ảnh gửi cho Văn Văn. [Concert này, đi không?] [Ôi tổ tông ơi!!! Cậu còn nhớ gửi tin nhắn cho mình à, tối qua cậu đi đâu vậy? Làm mình sợ chết khiếp.] 8. Concert thì tôi đã đi cùng với Văn Văn. Cô ấy nói tôi điên rồi, dám không về nhà cả đêm mà không báo trước cho cô ấy. Khi Phó Cảnh Xuyên gọi điện cho cô ấy, tim cô ấy suýt nhảy ra ngoài, chỉ sợ nói sai điều gì đó để lộ bí mật. "Rốt cuộc là tối qua cậu đã ở cùng ai?" "Chu Dục." "Chu Dục? Trời ơi, là thằng bạn đào hoa của Phó Cảnh Xuyên đó sao?" Văn Văn nghĩ tôi điên nặng rồi, sao lại nghĩ đến chuyện dính dáng đến Chu Dục. ====================

Bình luận (0)

Đăng nhập để bình luận

Chưa có bình luận nào!

Danh sách chương

Cấu hình đọc

Kích thước chữ
Aa Nhỏ
Aa Vừa
Aa Lớn
Kiểu chữ
a Có chân
a Không chân
a Lexend
Màu sắc
TNC
TNC
TNC
Chiều cao dòng
Thấp
Vừa
Cao