Tịnh Ngôn Cốc đang tuyển Nhóm dịch, đăng ký ngay tại đây!

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/3VcK8c45qS

Tịnh Ngôn Cốc và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Chương 5

"Phó Cảnh Xuyên lại ra ngoài chơi bời rồi à?" "Ừ." "Đây là người thứ mấy rồi?" "Mình cũng chả biết nữa." Văn Văn thở dài: "Chả trách cậu lại điên đến vậy." "Cậu nói xem, anh ta không yêu mình nữa, nhưng lại chăm sóc mình từng ly từng tí, mỗi lần đi công tác thấy thứ gì tốt là mua cho mình, mình chỉ cần hơi mệt một chút là anh ta đã mua cả đống thuốc, lo lắng đến phát sợ. Ngoài bố mẹ mình ra, chẳng ai đối tốt với mình như anh ta cả, nhưng anh ta lại không chạm vào mình, mà lại đi ngủ với mấy cô gái khác, như vậy là thế nào chứ?" "Thương cậu chứ sao, sợ cậu đau." Văn Văn nhìn tôi: "Mình thấy lạ lắm nhé, cậu đi tin lời gã đàn ông tồi đó à? Đã bao lâu rồi anh ta không chạm vào cậu?" "Hơn hai năm rồi, không nhớ rõ nữa." "Trời ơi, vậy mà cậu còn chưa định ly hôn luôn á?" "Mình muốn ly hôn chứ, nhưng cũng thật không cam tâm. Sao có thể để anh ta sống thoải mái như vậy được?" Rõ ràng là từ năm nhất đại học đến giờ, đã mười năm rồi. Ngày tốt nghiệp, anh ta phấn khích cầu hôn tôi trên bãi cỏ, nói rằng tôi là thiên thần của anh ta, cảnh tượng đó như mới xảy ra ngày hôm qua vậy, sao giờ đây anh ta lại nói tôi là kẻ điên không thể lý giải nổi? "Hay là cậu thử nói chuyện nghiêm túc với anh ta xem." "Anh ta nói anh ta bận." "Dù có bận thì cũng rút ra được một, hai tiếng chứ. Mà cậu cũng đừng tiếp xúc với Chu Dục nữa, bố mẹ cậu ta quen biết cả hai giới hắc bạch đấy, khá đáng sợ, có thể làm bạn gái của cậu ta biến mất bất cứ lúc nào đấy nhé." "Đã biết." Cả buổi concert tôi đã không còn tâm trạng để xem. Suốt thời gian đó tôi cứ nghĩ về vấn đề này. Tôi lấy điện thoại ra, định xóa số của Chu Dục, nhưng biết đâu cậu ta đã xóa tôi trước luôn rồi. Vì vậy tôi thử nhắn một tin. Kết quả là thành công. [Đang làm gì vậy?] Cậu ta tức tốc trả lời ngay. [Nhấn nhầm thôi.] [Buồn chán nên nhớ đến "công cụ" của chị rồi à? Hôm nay công cụ của chị bận, không rảnh hẹn hò đâu.] Lạnh lùng như vậy à. Tôi thực sự không có ý định hẹn hò với cậu ta mà. [Được thôi. Hay là chúng ta xóa số nhau đi nhé?] [...] [Hôm nay tôi thực sự không có thời gian. Chị có biết không, con gái mà quá ham muốn thì không tốt cho sức khỏe đâu.] [Thế à? Vậy tạm biệt nhé?] [Tạm biệt cái gì mà tạm biệt, rốt cuộc chị đang làm gì vậy?] [Đang đi concert.] [Vậy chị cứ chờ đi. Tôi chịu thua.] Tôi không biết cậu ta bảo tôi chờ gì nữa, có lẽ chờ để xóa trước tôi chăng? Không quan trọng nữa. Tôi đã xóa bạn với cậu ta. Cậu ta là một công tử đào hoa nổi tiếng. Cậu ta không phải là thứ tốt đẹp gì, tôi cũng vậy. Như vậy là tốt nhất, đôi bên đều có thứ mình cần. Nói xóa là xóa, không ai phải chịu gánh nặng gì. Nghĩ lại, tôi vẫn nhắn tin cho Phó Cảnh Xuyên. [Tối nay anh có thể về nhà không? Em muốn nói chuyện với anh.] Ly hôn cũng được, tiếp tục sống như hiện tại cũng được, dù sao cũng phải tìm một lối thoát, không thể tiếp tục như thế này được. [Được, anh đi đón em.] Sau khi xem xong concert, tôi đứng ở đầu đường đợi Phó Cảnh Xuyên, vừa thấy xe của anh ta là điện thoại của tôi bỗng reo lên. "Chị ơi, quay đầu lại đi." 9. Tôi vừa quay đầu lại thì thấy Chu Dục đang lái con xe mô tô đứng ngược ánh sáng ở cách đó không xa. Cậu ta cười và đi về phía tôi. Chẳng phải vừa mới xóa bạn bè sao? Sao lại gửi lời mời kết bạn lại rồi? Cậu ta giơ tay lên định chạm vào đầu tôi, tôi sợ hãi. Lập tức né ra. Vì ngay lúc đó, xe của Phó Cảnh Xuyên đã dừng lại trước mặt tôi. Nụ cười của Chu Dục cứng đờ lại, Phó Cảnh Xuyên cũng hạ cửa kính xe xuống và nhìn chằm chằm vào cậu ta. "Chú đang làm gì ở đây?" Phó Cảnh Xuyên hỏi Chu Dục, nhưng Chu Dục không trả lời mà chỉ nhìn tôi. Nhìn tôi làm gì chứ? "Cậu ta, cậu ta đến đón tôi." Văn Văn đứng bên cạnh với vẻ mặt ngơ ngác, cuối cùng vẫn phải gánh hết mọi chuyện. "Hai người quen nhau thế nào vậy?" Phó Cảnh Xuyên nhìn họ với vẻ khó hiểu. "Thì tình cờ quen thôi." Suốt cả quá trình, Chu Dục không nói một lời nào, chỉ luôn nhìn chằm chằm vào tôi. Tôi ngồi vào xe của Phó Cảnh Xuyên, nhìn qua gương chiếu hậu thấy Chu Dục đứng đó hút thuốc rất lâu. "Em đang nhìn gì thế?" Phó Cảnh Xuyên hỏi tôi. "Không có gì." "Em bảo Văn Văn đừng tiếp xúc nhiều với Chu Dục nữa, cô ấy đã có bạn trai rồi, mà tên Chu Dục đó cũng biến thái lắm, gần đây hình như đang dính dáng đến một phụ nữ đã có chồng." "Phụ nữ đã có chồng sao?" "Ừ, cậu ta nói đã mê một người phụ nữ đã kết hôn nhưng sắp ly dị, rồi hỏi anh phải làm sao đây." "Ồ?" Tôi giật mình, tay bắt đầu run rẩy. "Rồi anh trả lời thế nào?" "Anh có thể nói gì chứ, chỉ bảo cậu ta cẩn thận kẻo bị lừa, đừng để bị phát hiện. Ngày nào cậu ta cũng ăn chơi lêu lỏng, đó là quả báo của cậu ta thôi." Tôi … !!! Tôi chưa bao giờ xem trang cá nhân của Chu Dục. Vì không cần thiết phải biết về anh ta. Nghe Phó Cảnh Xuyên nói vậy, tôi đã chấp nhận yêu cầu kết bạn của Chu Dục và mở trang cá nhân của cậu ta ra xem. Một bài viết vừa đăng cách đây năm phút. "Tôi có thể bị ba người phụ nữ lừa, nhưng tuyệt đối không để một người phụ nữ lừa mình đến ba lần." Phó Cảnh Xuyên bình luận: "Anh bạn, cuối cùng chú cũng có ngày này, hahahaha." Tôi vừa mới xem xong thì có một bàn tay chìa ra định lấy điện thoại của tôi, theo phản xạ tôi vội né ra. “Anh muốn dùng điện thoại của em để mở dẫn đường, phía trước có mưa to gây kẹt xe mất.” ====================

Bình luận (0)

Đăng nhập để bình luận

Chưa có bình luận nào!

Danh sách chương

Cấu hình đọc

Kích thước chữ
Aa Nhỏ
Aa Vừa
Aa Lớn
Kiểu chữ
a Có chân
a Không chân
a Lexend
Màu sắc
TNC
TNC
TNC
Chiều cao dòng
Thấp
Vừa
Cao