Tịnh Ngôn Cốc đang tuyển Nhóm dịch, đăng ký ngay tại đây!

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8KhZtR0ImH

Tịnh Ngôn Cốc và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Chương 10

Canh đến sáng thì cuối cùng Phó Cảnh Xuyên cũng gửi một tin nhắn. [Có chuyện gì không?] [Tối qua anh đi đâu?] Tôi hỏi anh ta. [Anh đi công tác rồi.] [Anh không phải đã nói không đi công tác nữa sao?] [Không phải tại em à, ở nhà em cũng chẳng muốn nói chuyện với anh. Em không phải cảm thấy chán anh rồi, thấy anh phiền rồi sao? Anh đi Mỹ công tác rồi, chênh lệch múi giờ. Có gì thì đợi anh về rồi nói sau.] Tôi không trả lời nữa. Viêm ruột thừa chỉ là một ca tiểu phẫu thôi, vài ngày sau tôi xuất viện. Phó Cảnh Xuyên không đến, thậm chí còn không có lấy một tin nhắn. Điều này rất bình thường, anh ta thường hay cãi nhau với tôi xong rồi biến mất. Mấy ngày nay đều là Chu Dục chăm sóc tôi. Cậu ta nói rằng mặc dù thích tôi khi nằm trên giường, nhưng mấy ngày nay nhìn tôi nằm trên giường với khuôn mặt tái nhợt đã khiến cậu ta chán nản. "Sau này đừng ốm nữa, chị ốm trông chẳng đẹp tí nào." "Có ai ốm bệnh mà đẹp đâu?" Cậu ta cạn lời: "Có những lúc em thực sự muốn đánh đòn chị." Cậu ta nói vậy, nhưng thực tế vẫn giống như một bà mẹ, giúp tôi rửa mặt, lau mồ hôi, giặt đồ. Sau khi xuất viện, tôi không muốn về nhà, tôi cảm thấy nơi đó thật ghê tởm. Chu Dục hỏi tôi có muốn đến chỗ cậu ta không, nhưng tôi cũng không muốn. Cuối cùng, tôi đã đến khách sạn. Tôi dự định ở khách sạn khoảng mười ngày đến nửa tháng. Khi tối đi siêu thị mua đồ về khách sạn, Chu Dục nhìn túi đồ mấy lần, cuối cùng không nhịn được hỏi tôi. "Bác sĩ bảo chị tĩnh dưỡng mà, chị mua cái này làm gì?" "Mua đủ 188 tệ để được giảm 20 tệ, tôi quen tiết kiệm nên lấy thêm một hộp để đủ tiền giảm giá." "Chị để ý thật đấy." Chu Dục xách túi đồ lên, không dám nhìn thêm lần nữa. Nhưng tôi thực sự chỉ lấy thêm để đủ tiền giảm giá. "Em đề nghị chị mấy ngày nay đừng nghĩ đến mấy chuyện đó nữa, chị không được vận động mạnh đâu." "Ừm." "Ừm cũng vô ích thôi, chị mà dám bừa bãi thì em cũng không dám đâu." "Chị ngoan ngoãn chút đi." "Ừm." Nhìn mặt cậu ta đỏ bừng tự nhiên làm tôi cảm thấy khá thú vị. "Em đâu phải là thú vật!" Nhìn là biết cậu ta đã kiềm chế rất lâu rồi. Cả tai cũng bắt đầu đỏ lên luôn rồi. Vừa dứt lời, thì con thú thực sự xuất hiện. "Sao em ngốc thế? Em còn trẻ, còn có cuộc sống riêng của mình, kết hôn không phải là trò đùa đâu." "Nhưng em thích anh, cứ nghĩ đến chuyện anh về nhà nằm chung giường với cô ta, em sắp chết rồi. Em muốn kết hôn với anh, tại sao không được?" "Anh đã kết hôn rồi, anh có vợ rồi, làm sao kết hôn với em được?" "Em không quan tâm, em vẫn muốn!" "Em đừng làm loạn nữa." Giây tiếp theo, Phó Cảnh Xuyên ôm Lý Nhị xuất hiện ở hành lang. Ban đầu tôi định tránh đi, nhưng vì quá sốc nên bỏ lỡ thời cơ tốt nhất. Giờ thì, họ đang tiến lại gần. Tôi không buồn như đã tưởng tượng, mà còn căng thẳng hơn cả anh ta. Phó Cảnh Xuyên vừa nhìn thấy tôi, lập tức buông tay ra. Lý Nhị, người vừa nãy còn được Phó Cảnh Xuyên bế như công chúa, đang phát điên trong lòng anh ta, cũng đột nhiên đứng trên mặt đất. Bốn mắt nhìn nhau, không khí im lặng đến mức có thể nghe thấy tiếng kim rơi. Cuối cùng Phó Cảnh Xuyên mở miệng trước: "Em ấy uống nhiều quá rồi." "Ừ, em thấy rồi." "Anh cũng không thể bỏ mặc em ấy một mình ở bàn nhậu được." Anh ta nói nghe có lý ghê. "Hai người là sao vậy?" "Gặp ngoài đường thôi, cậu ấy nằm ở lề đường, có vẻ đã say." "Dù sao cũng là anh em của anh, em cũng không thể bỏ cậu ấy ở ngoài đường được." Vẻ mặt của Phó Cảnh Xuyên rất phức tạp. Trong phút tiếp theo, không ai nói gì. Bề mặt hồ tưởng như tĩnh lặng, nhưng bên dưới là những cơn sóng dữ dội. Anh ta như đang nghi ngờ, đang cân nhắc. Tôi thì đang buông xuôi tất cả. Nhưng Chu Dục lại ngay lập tức nhập vai, giả vờ say rượu. "May mà gặp được hai người, tôi thấy trên Meituan mở hai phòng, đủ tám nghìn giảm 50, hay là chúng ta ghép chung một đơn?" 18. Cái đồ khùng đó. Tôi thấy mặt Phó Cảnh Xuyên đỏ rồi lại đen, đen rồi lại trắng, cảm giác thật sướng. "Tôi muốn nôn." Chu Dục lại phá vỡ sự im lặng, chủ động đẩy cửa phòng ra. Phó Cảnh Xuyên cũng trở về phòng. Về đến phòng, Chu Dục đẩy tôi tựa vào cửa. "Hôn một cái đi, chị." "Cậu đừng nôn vào miệng tôi đấy." "Chị có cái gì mà em chưa nếm thử?" "Cậu biến thái thật đấy, anh ta còn ở bên ngoài kìa." "Chẳng phải chị thích như thế này sao?" Cậu ta ôm tôi, hôn tôi đầy nhiệt tình. Tôi không dám đáp lại, vì Phó Cảnh Xuyên đang ở ngay phòng bên cạnh, tôi không đủ can đảm. Nhưng kỹ thuật hôn của cậu ta thật sự rất đỉnh, chưa đầy hai phút, chân tôi đã mềm nhũn rồi, túi đồ rơi xuống đất, đồ đạc văng tung tóe. "Chị thơm quá, không muốn rời đi nữa thì phải làm sao đây?" "Cậu đi đâu chứ?" "Đi kiếm chuyện để bị đánh." Mấy chữ nhẹ bẫng đó lại khiến tôi bắt đầu lo lắng. Chưa kịp để cậu ta nói tiếp, ngoài cửa đã vang lên tiếng gõ. Không cần nghĩ cũng biết là ai. "Chút nữa nhớ phải khóa trái cửa lại, chị biết chưa?" Cậu ta đưa tay xoa đầu tôi, rồi không do dự bước ra ngoài như thể ra pháp trường. Cửa mở ra, Phó Cảnh Xuyên đã đứng ở cửa nhìn tôi chằm chằm rồi. "Sao lâu vậy không mở cửa, hai người đang làm gì vậy?" Không ai trả lời anh ta. Ánh mắt anh ta quét qua những thứ rơi trên sàn, khi nhìn thấy cái hộp nhỏ đó, nắm đấm liền giáng vào mặt Chu Dục. "Tao coi mày là anh em, mà mày dám đụng vào vợ tao!" Chu Dục không né tránh. Cậu ta nhận trọn một cú đấm. Tôi muốn chạy tới kéo anh ta ra. Chu Dục trực tiếp đóng cửa lại: "Khóa trái cửa lại, đừng ra ngoài, không sao đâu." Không sao đâu mà mũi cậu ta đã chảy máu rồi. ====================

Bình luận (0)

Đăng nhập để bình luận

Chưa có bình luận nào!

Danh sách chương

Cấu hình đọc

Kích thước chữ
Aa Nhỏ
Aa Vừa
Aa Lớn
Kiểu chữ
a Có chân
a Không chân
a Lexend
Màu sắc
TNC
TNC
TNC
Chiều cao dòng
Thấp
Vừa
Cao