Tình thầy trò cảm lạnh
“Đồ đệ, sáng nay vi sư bấm một quẻ, quẻ bảo ta không còn sống được bao lâu a!” Một người mặc trường bào rách tung tóe, nhìn có chút giống cao nhân đắc đạo, vẻ mặt thở dài, bất đắc dĩ. “Sư phụ, dù người nói như vậy, con cũng sẽ không xuống núi bắt gà cho người nữa đâu.” Thanh niên mặc quần áo mộc mạc, gương mặt sáng như mặt trời rực rỡ, nghiêm túc nói. “Đồ nhi, sư phụ sắp chết rồi, trước khi chết, chỉ có duy nhất một nguyện vọng này, con cứ thế mà bỏ mặc sao?” lão già nhìn thiếu niên, vẻ mặt vô cùng đau đớn, cả người như tức giận, cứ run lên nhẹ nhẹ. “Sư phụ, người đã bấm quẻ mình sống không được bao lâu được gần mười năm rồi, đến bây giờ vẫn còn đang sống tốt, vậy nên người yên tâm, với sức khỏe này, người tuyệt đối có thể sống thêm 50 năm!” Thiếu niên đã đi theo lão từ nhỏ. Bắt đầu từ mười năm trước, thiếu niên lần đầu tiên biết được việc sư phụ mình không còn đống được bao lâu, thương tâm muốn chết, lén lút xuống núi đi bắt gà, để sư phụ mình được ăn uống thỏa thích. Ngày hôm sau, thấy sư phụ mặt mày hồng hào. Cứ ngỡ là hồi quang phản chiếu, nên lại ôm một bụng đau thương đi bắt gà về cho sư phụ. Thiếu niên chờ, chờ! Rồi lại chờ! Thân thể lão già ấy một ngày lại tốt hơn một ngày. Chẳng thấy có gì là thật sự sắp rời trần thế. Sau đó, cứ qua một đoạn thời gian, sư phụ sẽ “Đại nạn sắp đến” một lần, thiếu niên thành thật lại tiếp tục bị lừa đi bắt gà thêm một lần. Thời gian thấm thoát, thiếu niên bị một chiêu lừa bao nhiên lần, rốt cuộc cũng nhận ra, không bao giờ bao giờ bị mắc mưu nữa. “Sai ta lại thu nhận một thằng ranh như con chứ, ta khổ cực nuôi con khôn lớn ! Giờ chỉ là muốn ăn gà cũng không được.” “Sư phụ, ở tuổi này của người thì nên ăn chay! Ăn chay mới có thể sống lâu trăm tuổi.” “Đồ ranh con, sư phụ ngươi còn sống tốt được có mấy năm, vậy mà ngươi còn bắt ta ăn chay.” Thiếu niên ánh mắt bình tĩnh nhìn sư phụ, lời nói thấm thía: “Sư phụ, Phật dạy rằng: Ăn mặn là mang tội, sư phụ, ăn chay nhiều chỗ tốt, tuổi tác người cũng không còn nhỏ, nên ăn uống cẩn thận!” Lão già nổi trận lôi đình nói: “Ranh con, ta không phải thầy chùa,Đạo gia chúng ta cũng không chú trọng việc này .” “Cẩn thận sức khỏe à! Với thân hình này của người lại càng phải thêm chú ý.” Thiếu niên mặt không đổi sắc nói. Lão già đen mặt, phất tay quát lớn nói: “Cút, cút, cút.……” Thiếu niên bình tĩnh nhìn sư phụ tức giận, đợi một hồi, có vẻ lão đã bình tĩnh hơn một chút, không chút hoang mang nói: “Sư phụ, không cần kích động, tức giận hại thân a!” Lão già thở dài một tiếng, nói:“Đã vài ngày không mở cửa.” “Hiện giờ trời yên biển lặng, người giàu có bệnh thì đi bệnh viện,một thần côn như người , phải bị thời đại đào thải bị loại trừ……” Lão già trừng mắt nhìn thiếu niên, liếc mắt một cái, nói: “Ranh con! Sư phụ ta là cao nhân, mà ngươi dám đem ngài ra bôi nhọ.” Thiếu niên bất đắc dĩ nói: “Sư phụ, con chỉ nói thật, hiện tại mọi người đều chú trọng khoa học, phản đối phong kiến mê tín, người xe người bày quán bên đường, ba ngày hai lần vào cục cảnh sát, sư phụ, người yên tâm, con sẽ cố gắng học tập, mỗi ngày hướng về phía trước, tương lai tranh thủ thi đậu công nhân viên chức, lấy được bảo hiểm và phúc lợi tốt nhất……” Lão già nhìn thiếu niên, nói: “Cái thứ không có tiền đồ, thiên tư con tốt như vậy, không lo truyền thừa của sư phụ, lại lo đi làm trâu ngựa tư bản, con có biết thiên sư chúng ta lập một quẻ bao nhiên tiền không.” Thiếu niên chớp chớp mắt, hỏi: “Bao nhiêu tiền?” “Mấy ngàn vạn.” sư phụ ngạo nghễ nói. Thiếu niên nhìn sư phụ, thở dài một tiếng, nói: “Đó là đại sư a! Sư phụ người chỉ là gà mờ,mấy ngàn cũng là khó kiếm!” Giang Bán Tiên nhìn thiếu niên, cảm thấy bức xúc. “Đò ranh con, cút cho ta!” Thiếu niên nhìn sư phụ, nói: “Sư phụ, ngày mai con đi Yến Kinh.” sư phụ nhìn thiếu niên, lo lắng sốt ruột nói: “Học phí chuẩn bị tốt chưa?” Thiếu niên lắc lắc đầu, nói: “Không đủ.Sư phụ có ít tiền để dành mà, hay người chua cho con một ít đi.” Lão già nói lời thấm thía: “Con không còn nhỏ, thời điểm ta lớn bằng con, ta đã xuất sư tự lực cánh sinh, con đã lớn như vậy, còn thương nhớ tiền ma chay của ta, không có tiền!” Thiếu niên thở dài một tiếng, vì sớm có chuẩn bị, thiếu niên thật cũng không thất vọng, “Sư phụ, người cũng thật nghèo.” Lão già vuốt râu, không thoải mái nói: “Vi sư tuy rằng không có tiền, nhưng có thứ khác cho con.” Thiếu niên sắc mặt vui vẻ, vội vàng nói: “Sư phụ, người có pháp khí tổ truyền cho con sao? Không biết là thời nào, người thường nói, sư môn chúng ta đã truyền thừa được 3 ngàn năm, làm sao không có pháp khí truyền thừa tới giờ đúng không?” Thời buổi này đồ cổ rất có giá nha. Lão già nhìn thiếu niên, giận tím mặt, “Thô tục, thô lỗ, tu sĩ chúng ta theo đuổi con đường đắc đạo, sao lại cố chấp theo đuổi những vật ngoài thân.” Thiếu niên: “……” Ba đồng tiền làm khó anh hùng hảo hán, muốn đắc đạo cũng cần tiền mà! “Sư phụ, không phải pháp khí, vậy là cái gì?” sư phụ khẽ hừ một tiếng, nói: “Là hôn thư.” Thiếu niên có chút ngạc nhiên nói: “Chẳng lẽ là muốn con đi gặp sư mẫu!” Lão già bị kích thích nói: “Hoang đường, là hôn thư của con.” Thiếu niên có chút hoài nghi nhìn lão, nói: “Sư phụ, người tìm vợ cho con sao?” Lão gật gật đầu, có chút vui mừng nói: “Năm đó, khi ta thấy con, liền phát hiện con có thể chất đặc thù, sợ là mệnh Thiên Sát Cô Tinh, cũng may mười mấy năm trước, ta lên thủ đô giúp một gia đình giàu có giải quyết chút phiền toái, ngẫu nhiên phát hiện thai nhi trong bụng con dâu nhà họ mệnh cách lại tương hợp với con, nên mới định mối hôn sự này.” Thiếu niên khó tin nhìn sư phụ, nói: “Người còn ở trong bụng, sư phụ con chưa biết tay chân mặt mũi như thế nào đã định cho con, lỡ như xấu đau xấu đớn thì sao?” Lão già nhìn thiếu niên liếc mắt một cái: “Với điều kiện này của con, có vợ đã là phúc mấy đời, lại còn muốn được voi đòi tiên?” Thiếu niên không vui nhìn lão: “Sư phụ, con là sinh viên thi đậu 985, 211, tương lai trở thành công nhân viên chức, phục vụ quốc gia, yêu cầu cao một chút thì có sao đâu chứ.” Lão già lạnh lùng cười cười, nói: “Cái đồ đầu đất, thời nay con gái nhà người ta không thích sinh viên tài năng như con, các cô thích thiếu gia thư hương, thiếu gia nhà giàu kìa.” Thiếu niên nhìn đạo quán rách nát, thở dài một tiếng, nói: “Cũng không biết, cái đạo quán này chừng nào phải di dời, ít nhiều cũng được đền bù.” Lão già trừng mắt liếc thiếu niên: “Đây là sản nghiệp tổ tiên, con đừng hòng nhớ thương.” Thiếu niên lắc lắc đầu, thầm nghĩ: Sư môn thật sự quá nghèo! Chẳng lưu lại cái gì ngoài một cái đạo quán, sao mà xui xẻo thể chứ. Thiếu niên nhìn hôn thư trên tay, nói: “Hôn thư này có tác dụng gì?” “Đương nhiên là có chỗ dùng, nếu sau này con cùng đường, có thể tìm tới nhà người ta làm con rể! Tiêu tiền của nhà vợ!” Lãi già cười ha hả nói. Thiếu niên không vui: “Sư phụ, người đây là cho con đi ăn cơm mềm sao? Việc này rất hao danh dự của con.” Lão khẽ hừ một tiếng, khinh thường nói: “Bây giờ muốn lấy vợ con phải có sính lễ, không phải một cục thì là một đống, con nghĩ với điều kiện của mình con cưới nổi sao?” “Sư phụ, người thật quá đáng, phải biết, ba mươi năm Hà Đông, ba mươi năm Hà Tây, chớ khinh thiếu niên nghèo, người làm sao biết vận khí của con không thay đổi, trở nên đại phú đại quý.” Lão lắc đầu, thở dài: “Ba mươi năm, sư phụ con không còn đủ ba mươi năm.” Thiếu niên cầm tay lão, thâm tình biểu lộ “Sư phụ, người không nên xem nhẹ bản thân, con xem tướng cho người , đúng là mệnh cách để lại tai họa ngàn năm.” Lão đỏ mặt, tức giận quát: “Cút!”Danh sách chương
Cấu hình đọc
Tình thầy trò cảm lạnh
Kích thước chữ
Aa
Nhỏ
Aa
Vừa
Aa
Lớn
Kiểu chữ
a
Có chân
a
Không chân
a
Lexend
Màu sắc
{ elem.classList.remove('text-slate-800', 'text-slate-200'); elem.classList.add($el.getAttribute('data-text')); }); localStorage.setItem('color-bg', $el.getAttribute('data-bg')); localStorage.setItem('color-text', $el.getAttribute('data-text')); $data.readerContent.classList.toggle('prose-headings:text-white!', $el.getAttribute('data-bg') === 'bg-slate-700')">
TNC
{ elem.classList.remove('text-slate-800', 'text-slate-200'); elem.classList.add($el.getAttribute('data-text')); }); localStorage.setItem('color-bg', $el.getAttribute('data-bg')); localStorage.setItem('color-text', $el.getAttribute('data-text')); $data.readerContent.classList.toggle('prose-headings:text-white!', $el.getAttribute('data-bg') === 'bg-slate-700')">
TNC
{ elem.classList.remove('text-slate-800', 'text-slate-200'); elem.classList.add($el.getAttribute('data-text')); }); localStorage.setItem('color-bg', $el.getAttribute('data-bg')); localStorage.setItem('color-text', $el.getAttribute('data-text')); $data.readerContent.classList.toggle('prose-headings:text-white!', $el.getAttribute('data-bg') === 'bg-slate-700')">
TNC
Chiều cao dòng
Thấp
Vừa
Cao