Tịnh Ngôn Cốc đang tuyển Nhóm dịch, đăng ký ngay tại đây!

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8pdqUIH3yd

Tịnh Ngôn Cốc và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Chương 5

Tôi tắt màn hình điện thoại và đút vào túi. Đang định chào một tiếng rồi rời đi, thì nghe thấy một giọng nam trong trẻo, vang vọng từ phía sau: "Cậu đang làm gì?!" Hơi nghiêng đầu sang một bên, tôi thấy nhân vật chính thụ của cuốn sách này, Tô Úc Thu—học sinh đặc cách, người đã gây ra không ít xáo động kể từ khi đến học viện. Tôi thấy cậu ta bước nhanh tới chắn trước mặt tôi. Vẻ mặt phẫn nộ, ngẩng đầu nhìn thẳng Phó Từ Diễm mà không hề sợ hãi, nói một cách đầy chính nghĩa: "Có tiền thì có thể tùy tiện ức hiếp người khác sao?!" Nói xong, cậu ta quay sang nhìn tôi đang ngơ ngác, an ủi: "Bạn học đừng sợ, có tôi ở đây, sẽ không để cậu bị ức hiếp nữa đâu." Tôi: "???" Tôi bị ức hiếp sao? Sao chính tôi lại không biết. Không đợi tôi lên tiếng, cậu ta lại quay đầu nhìn Phó Từ Diễm, lớn tiếng nói: "Xin lỗi!" Phó Từ Diễm lạnh lùng rũ mắt. Không để ý đến Tô Úc Thu, mà lại nhìn tôi. Hơi nhướng mày: "Tôi ức hiếp cậu?" Tôi hoàn hồn. Đã đến lúc phát huy vai trò NPC fan não tàn của tôi rồi! Thế là tôi bước ra từ phía sau Tô Úc Thu, chạy nhanh đến đứng cạnh Phó Từ Diễm. Ngẩng cằm lên: "Hoàng tử Phó không có ức hiếp tôi!" "Cậu học sinh đặc cách vô duyên vô cớ kia, đang nói nhảm gì đó?" Tô Úc Thu kinh ngạc nhìn tôi, vẻ mặt nhanh chóng chuyển sang thất vọng, đau buồn, cứ như thể tôi đã làm điều gì đó tội tày trời. "Cậu..." Cậu ta tức đến run cả người, nắm chặt tay nhìn Phó Từ Diễm: "Được, là tôi xen vào việc của người khác được chưa?" Nói rồi quay đầu bỏ đi. Khi đi ngang qua đình, thấy ba người đang xem kịch với vẻ mặt cợt nhả, cậu ta dừng lại và nói với họ: "Tôi sẽ không khuất phục trước uy hiếp của các người!" Tôi nhìn bóng lưng Tô Úc Thu rời đi, cảm thấy khó hiểu. Mặc dù tôi vừa nói hơi quá lời, nhưng Phó Từ Diễm quả thật không hề ức hiếp tôi mà. Sao Tô Úc Thu lại phản ứng như thể tôi đã phản bội cậu ta vậy. Tôi thu lại suy nghĩ, cũng định rời đi. Nhưng phát hiện Phó Từ Diễm đang nhìn tôi với ánh mắt đăm chiêu. ...Sao hôm nay hắn cứ nhìn tôi mãi thế. Chẳng lẽ hắn phát hiện ra khuôn mặt đẹp trai phi thường này của tôi, cảm thấy bị đe dọa chăng? Tôi nghĩ lung tung, cũng không dám bỏ đi mà không nói lời nào. Thế là tôi cười với hắn: "Hoàng tử Phó, tạm biệt." Sau đó mới rời khỏi vườn.

Bình luận (1)

Đăng nhập để bình luận

BadadaBadada

Cái anh thụ này mở mồm câu nào t cười câu đó 🤣🤣🤣