Tịnh Ngôn Cốc đang tuyển Nhóm dịch, đăng ký ngay tại đây!

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/2g3D8zVPfQ

Tịnh Ngôn Cốc và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Chương 14

Vì sự an toàn tính mạng của Lục Chiêu, tôi tự động trở thành trợ lý nhỏ của cậu ấy. Biểu hiện cụ thể là, đến giờ thì giục đi ngủ, đến giờ thì giục ăn cơm, đến giờ thì giục tập thể dục, đến giờ thì giục nghỉ ngơi. Trừ việc đến giờ thì giục dậy. Tôi lại làm cái nghề mà tôi ghét nhất, lại còn là làm công không, nhưng tôi rất vui vẻ. Tôi đứng trước một tòa nhà văn phòng, tay cầm hộp giữ nhiệt. Theo tin vỉa hè, Lục Chiêu là người làm việc không biết mệt mỏi, đồ ăn đặt cũng không ăn. Hôm nay, tôi đến để bắt người. Mặc dù tôi không thích đến đây, có ám ảnh tâm lý, nhân viên của Lục Chiêu ai nấy đều là Vua Nội Quyển. Nhìn mà sợ. Tôi bắt đầu bí mật quan sát. “À, đến giờ ăn cơm rồi.” “Mọi người ơi, đến chia đồ ăn ngoài rồi.” “Ơ, sếp ơi, sếp phu nhân hôm nay không đặt đồ ăn ngoài cho anh à.” Lục Chiêu nghe vậy, lấy điện thoại ra xem, không thấy tin nhắn giục ăn cơm. Nhíu mày, “Ừm, chắc là bận rồi, tớ hỏi xem.” Và rồi, điện thoại của tôi reo lên. Tôi và một nhóm người nhìn nhau. Nhân viên A lắp bắp “Sếp phu nhân...” Lục Chiêu sải bước tới, “Tiểu Bạch, sao cậu lại đến đây?” Vừa nói vừa kéo tôi vào văn phòng. Tôi ngơ ngác giơ hộp giữ nhiệt lên, “Tớ mang cơm đến, nên không đặt đồ ăn ngoài cho cậu nữa.” Sau đó là sự im lặng......... Hình như tôi vừa bị ảo giác âm thanh gì đó. Lục Chiêu thì bình tĩnh, cậu ấy bình tĩnh ăn cơm, bình tĩnh trốn việc, bình tĩnh cùng tôi về nhà. Rồi bình tĩnh mở lời, “Tiểu Bạch, đã nghe rồi thì tớ không giấu cậu nữa, tớ thích cậu, cậu có đồng ý ở bên tớ không.” Ôi, ảo giác âm thanh của tôi hình như còn nghiêm trọng hơn rồi. Tôi cấu mình, đau, không phải mơ. Chuyện này thật sự quá mức vô lý. Nghĩ lại, hình như cũng không phải không được, nếu trở thành người yêu, có phải có thể ở bên nhau mãi mãi rồi không? Không cần lo lắng càng ngày càng xa cách với cậu ấy. Tôi vẫn đang thầm suy tính những lợi ích khi ở bên cậu ấy. Lục Chiêu không giữ được bình tĩnh nữa, thúc giục, “Sao, Tiểu Bạch phải suy nghĩ lâu như vậy sao? Tớ sắp đau lòng rồi đấy.” Tôi lơ mơ, nghe cậu ấy giục, liền gật đầu đồng ý.

Bình luận (0)

Đăng nhập để bình luận

Chưa có bình luận nào!

Danh sách chương

Cấu hình đọc

Kích thước chữ
Aa Nhỏ
Aa Vừa
Aa Lớn
Kiểu chữ
a Có chân
a Không chân
a Lexend
Màu sắc
TNC
TNC
TNC
Chiều cao dòng
Thấp
Vừa
Cao