Tịnh Ngôn Cốc đang tuyển Nhóm dịch, đăng ký ngay tại đây!

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8KhZtR0ImH

Tịnh Ngôn Cốc và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Chương 14

Tôi vội vàng chạy qua đó. Quả nhiên nhìn thấy Tống Cảnh Dật đang bóp cổ Chúc Thanh Dương, như thể định ra tay giết người vậy. Sống lưng tôi toát mồ hôi lạnh, vội chạy đến kéo anh ra. Tôi ôm lấy anh để trấn an: "Anh, anh bình tĩnh lại đi, không có chuyện gì là không thể thương lượng cả." Tống Cảnh Dật gầm nhẹ: "Chuyện này tuyệt đối không có chỗ để thương lượng! Bất kỳ ai cũng không thể để em rời xa anh!" "Cậu ta nói cậu ta muốn đưa em ra nước ngoài, để anh không bao giờ tìm thấy em nữa, cậu ta đúng là đang tìm cái chết!" Chúc Thanh Dương vừa mới thở hắt ra được một hơi, không chịu thua kém mà đáp trả: "Tống Cảnh Dật, hành vi này của anh là phạm pháp, anh có biết không?!" "Thời Lâm là một con người, em ấy không phải là vật sở hữu của anh! Anh không thể hạn chế tự do của em ấy, càng không thể cưỡng ép em ấy!" "Tôi nhất định sẽ báo cảnh sát, nhất định sẽ giúp Thời Lâm có được sự tự do vốn thuộc về em ấy!" Tôi hơi ngẩn ra. Hóa ra hai người này, vừa rồi là vì chuyện của tôi mà tranh cãi. Tôi và cả đám bình luận đều bị Chúc Thanh Dương làm cho cảm động. 【Thiết lập 'bé mặt trời ấm áp' không hề sụp đổ nha! Trong tuyến cốt truyện gốc, Tống Thời Lâm là bệnh kiều, Tống Cảnh Dật bị cậu ta kiểm soát gắt gao, cho nên người Chúc Thanh Dương cứu là Tống Cảnh Dật. Nhưng bây giờ người bị hại là Tống Thời Lâm, cho nên mặt trời nhỏ online, người cần cứu trở thành Tống Thời Lâm rồi!】 【Bảo bối à, cậu là bảo bối tốt nhất, Tống Cảnh Dật cái thứ 'cẩu đồ vật' kia không xứng với cậu đâu, cậu cứ một mình xinh đẹp đi!】 Tôi thấy bình luận nói đúng. Tôi và Tống Cảnh Dật đúng là "nồi méo úp vung què", bệnh kiều phối biến thái. Vừa khéo một đôi. Chúc Thanh Dương là người tốt, không nên bị cuốn vào chuyện tình cảm hỗn loạn của chúng tôi. Anh ta nên có một sự khởi đầu tốt đẹp và xứng đáng hơn. Tôi đứng bên cạnh Tống Cảnh Dật, nắm lấy tay anh. Tôi nói lời xin lỗi với Chúc Thanh Dương: "Anh Thanh Dương, cảm ơn lòng tốt của anh." "Nhưng em là tự nguyện, em nguyện ý ở bên cạnh anh trai em, nguyện ý bị anh ấy trói buộc cả đời."

Bình luận (0)

Đăng nhập để bình luận

Chưa có bình luận nào!

Danh sách chương

Cấu hình đọc

Kích thước chữ
Aa Nhỏ
Aa Vừa
Aa Lớn
Kiểu chữ
a Có chân
a Không chân
a Lexend
Màu sắc
TNC
TNC
TNC
Chiều cao dòng
Thấp
Vừa
Cao