Tịnh Ngôn Cốc đang tuyển Nhóm dịch, đăng ký ngay tại đây!

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/2g3D8zVPfQ

Tịnh Ngôn Cốc và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Chương 3

"Ngươi!" Đích tỷ tức đến mức mắt đỏ hoe, chỉ vào ta mà mắng chửi: "Gà rừng thì vẫn là gà rừng, cho dù có cắm đầy trâm vàng cũng không biến thành phượng hoàng được đâu!" Ta chẳng nói gì, lại cầm lên một đôi vòng ngọc phỉ thúy trong suốt, đeo lên cổ tay, rồi giơ ra khoe với tỉ ấy. Tỷ ấy tức đến mức đầu ngón tay cũng run lên: "Giang Hàm Nguyệt! Ngươi đừng có đắc ý quá sớm!" Lúc này ma ma kịp thời xuất hiện bước vào, nửa khuyên nửa kéo, đưa đích tỷ ra ngoài. Chậc, tiếc thật, ta còn một đôi khuyên tai trân châu Đông Hải chưa cho tỷ ấy xem nữa. 6 Trong phòng tân hôn, nến đỏ cháy rực rỡ. Khi khăn voan đỏ được vén lên, ta liền đối diện với ánh mắt sâu thẳm của Triệu Khê Hành. Ta còn chưa kịp nhìn kỹ, một luồng hơi rượu nồng nặc đã phả vào mặt. Ta khẽ nhíu mày, nhăn mũi. Chàng lập tức nhận ra, có chút không tự nhiên lúng túng giải thích: "Hôm nay... vui quá, nên uống nhiều thêm vài chén. Bình thường ta không như vậy." Ta lí nhí nhỏ giọng đáp: "Không sao đâu ạ." Chàng dường như nhận ra sự câu nệ của ta, giọng nói dịu đi đôi chút: "Nàng... không cần phải rụt rè câu nệ, nay ta với nàng đã bái đường thành thân, nàng chính là thê tử của ta. Chuyện quá khứ không cần nhắc lại nữa, sau này, ta sẽ che chở bảo vệ nàng." Lòng ta khẽ ấm lên. Hôn sự của nữ tử đa phần là do cha mẹ sắp đặt định đoạt, biết bao cô gái đến ngày thành thân mới lần đầu gặp mặt phu quân. Phu quân là người thế nào, tốt hay xấu, chỉ có thể trông vào vận mệnh. So với họ, ta đã xem như là may mắn rồi. Ta ngẩng đầu, thật tâm mỉm cười với chàng: “Đa tạ phu quân." Chàng đột ngột quay mặt đi, ho nhẹ một tiếng: "Không còn sớm nữa, nghỉ ngơi thôi." Tấm màn đỏ buông xuống. Khi chàng hôn xuống, mang theo hơi rượu, ban đầu không dễ chịu cho lắm. Ta sợ hãi nhắm chặt mắt lại, toàn thân căng cứng. Chàng khàn giọng dỗ dành an ủi, động tác rất nhẹ nhàng: "Đừng sợ." Khi ta vùi mặt vào n.g.ự.c chàng, lại ngửi thấy một mùi hương thanh mát nhã nhặn, khiến ta dần thả lỏng hơn một chút. Chỉ là, nụ hôn của hắn khiến ta choáng váng, bất giác khiến ta nhớ đến cuốn sổ nhỏ xem lén trước ngày xuất giá. Đây chính là... động phòng sao? Trong sách nói, đây sẽ là một chuyện vô cùng vui sướng. Thế nhưng, chúng ta động phòng thất bại. Ta vốn đã sợ đau, lại thêm chàng quá đỗi dịu dàng và nuông chiều, nhường nhịn nên ta càng khóc lóc dữ dội không kiêng nể gì. Chàng chống người phía trên ta, hơi thở dồn dập nặng nề, gân xanh trên trán giật lên liên hồi. Còn ta thì khóc nức nở, đứt quãng, không nói ra hơi. Giằng co một lúc lâu, cuối cùng chàng uể oải nằm xuống, kéo chăn đắp cho ta: "...Thôi được rồi, đừng khóc nữa, ngủ đi." "Đợi đến khi….nàng... chuẩn bị sẵn sàng rồi hẵng nói sau." 7 Mấy đêm liền, đêm nào cũng như vậy. Chàng thử, ta khóc ròng. Mặt chàng ngày một đen hơn. Ta cũng tủi thân ấm ức, khóc đến sưng cả mắt. Hôm nay sau khi lại thất bại, ta nức nở lấy từ dưới gối ra cuốn sách nhỏ nhàu nát, đưa cho chàng. "Hay là... phu quân xem kỹ cái này một chút?" Triệu Khê Hành nhìn chằm chằm vào cuốn sách, vẻ mặt khó nói nên lời: "...Tại sao lại là ta học?" Ta nhỏ giọng đề nghị: "Vậy... cùng nhau học nhé?" Nhưng trong sách toàn là hình vẽ, chữ viết rất ít. Nó nói là cứ làm theo hình là được. Thực tế thì hoàn toàn không được như vậy. Nhìn sắc mặt ngày càng sa sầm của chàng, ta cẩn thận dò hỏi: "Hay là... chúng ta thôi đừng động phòng nữa?" Chàng lườm ta một cái: "Vậy ta lấy phu nhân để làm gì?" Ta thăm dò: "Vậy... ta nạp cho phu quân vài mỹ thiếp chăng?" Chàng tức đến bật cười: "Phu nhân thật là… hiền hậu, khoan dung. Vậy phu nhân sẽ làm gì?" "Ta sẽ quán xuyến việc nhà, quản lý gia vụ cho phu quân?" "Trong phủ đã có Lý bá, không cần phiền đến phu nhân nhọc lòng." "Vậy... ta thêu y phục cho phu quân? Nấu món ngon cho chàng?" Chàng thở dài, bảo ta đừng quậy nữa: "Gia huấn của nhà họ Triệu, không nạp thiếp. Huống hồ ta đã cưới nàng thì sẽ không bỏ nàng." "Chỉ là, ta không phải hòa thượng, e là phải... làm khó phu nhân chịu ấm ức, trước mắt phải chịu đựng một thời gian đã." Ta buồn bực vô cùng, chuyện này đâu phải chỉ chịu đựng là giải quyết được. Ta quyết tâm, nằm thẳng đơ như khúc gỗ, nhắm nghiền hai mắt, liều mình một phen: "Nếu phu quân đã nói vậy! Thì tới đi!" "Không cần quan tâm ta có khó chịu hay không, có khóc hay không, phu quân cứ tận hứng là được!" Nhìn bộ dạng sẵn sàng chịu chếc của ta, chàng xoa xoa mi tâm nhíu mày: "...Ta không phải có ý đó." "Chỉ là, phu nhân nhà người ta... hình như không giống nàng." "Hay là, nàng đi tìm các phu nhân thân thiết để học hỏi kinh nghiệm?" Ta bật người dậy: "Vậy phu quân nhà người ta cũng không như thế, sao phu quân không đi hỏi các đồng liêu của mình?" Đêm đó lại cãi nhau tới nửa đêm, tức giận đến nỗi ta đá ngã chăn của chàng, để chàng chịu lạnh suốt đêm. Nhưng cứ mãi bế tắc thế này cũng không phải cách giải quyết. 8 Ta đành c.ắ.n răng liều mình, lấy cớ thưởng hoa, mời phu nhân của mấy vị đồng liêu của chàng qua phủ. Sau ba tuần trà, ta đắn đo suy nghĩ mãi, hai má nóng ran: "Các vị tỷ tỷ... muội có một chuyện muốn nhờ."

Bình luận (0)

Đăng nhập để bình luận

Chưa có bình luận nào!

Danh sách chương

Cấu hình đọc

Kích thước chữ
Aa Nhỏ
Aa Vừa
Aa Lớn
Kiểu chữ
a Có chân
a Không chân
a Lexend
Màu sắc
TNC
TNC
TNC
Chiều cao dòng
Thấp
Vừa
Cao