Tịnh Ngôn Cốc đang tuyển Nhóm dịch, đăng ký ngay tại đây!

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/2g3D8zVPfQ

Tịnh Ngôn Cốc và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Chương 10

"Như vậy là quá không tôn trọng nàng, cũng sẽ khiến nàng bị người ta đàm tiếu, danh tiếng bị tổn hại." "Ta vốn định, qua vài ngày, sẽ tìm một lý do khác thích hợp, trịnh trọng đến nhà cầu thân nàng." Tim ta đập thịch một cái. Nhưng càng hiểu rõ tâm ý trong lòng của chàng, trong lòng ta lại càng bất an. Ta cúi đầu: "Phu quân... hay là, chàng viết cho ta một lá thư hòa ly trước đi." Chàng sững người ngẩn ra: "Tại sao?" Lòng ta dâng lên một nỗi chua xót: "Chàng vốn không có ý định cưới ta, là ta... là ta ép chàng cưới." Chàng vội vàng phản bác: "Không phải vậy! Là khi ấy ta bị trúng thuốc, nàng cứu ta, ta đương nhiên nên chịu trách nhiệm với nàng..." Ta lắc đầu, cuối cùng vẫn phơi bày ra âm mưu sâu kín nhất trong lòng: "Ta đã thấy người của Trưởng công chúa bỏ thuốc vào rượu của chàng." "Nếu ta thật sự muốn cứu chàng, ta rõ ràng có thể nhắc nhở chàng ngay tại chỗ, chứ không phải..." "Chứ không phải nhìn chàng uống cạn, rồi tính toán thời gian và địa điểm để đến cứu chàng..." "Triệu Khê Hành, ta đã tính kế chàng, ta là loại người như vậy đó..." 24 Lời còn chưa dứt, chàng đã ngắt lời ta: "Ta không để tâm." Ta sững người. Chàng ôm lấy mặt ta, ngón tay cái lau đi giọt nước mắt đã ướt đẫm khóe mi ta từ lúc nào: "Nàng tính kế ta, chắc chắn có nỗi khổ của riêng nàng." "Huống hồ, nếu không phải như vậy, làm sao ta có thể trong xui xẻo mà lại tìm thấy may mắn, thật sự cưới được nàng?" "Nếu được làm lại một lần nữa, ta thà tình nguyện bị nàng tính kế thêm một lần nữa." Mặt ta nóng ran, nhưng sự bất an đó trong lòng vẫn còn đó chưa nguôi đi. "Vậy... vậy cũng phải viết thư hòa ly! Lỡ như... lỡ như sau này chàng gặp được người mà chàng thật sự thích..." "Ta không muốn bị hưu thư bỏ, ta muốn hòa ly, còn muốn chia nửa gia sản của chàng, ta..." Lần này, chàng không để ta nói tiếp, cúi xuống dùng nụ hôn chặn miệng ta lại. "Ưm... sao chàng có thể..." Chàng mặc kệ không buông, tiếp tục hôn. "Thư hòa ly..." Chàng đuổi theo hôn. "Không được hôn..." Chàng lại hôn sâu hơn. "Chàng..." Chàng hôn đến khi ta không thể nói thêm được nửa lời, chỉ có thể mềm nhũn nằm trong lòng chàng thở dốc. Giọng chàng khàn khàn thì thầm bên tai ta: "Hòa ly? Đừng có mơ nghĩ tới." Ta cứng miệng, nhưng giọng nói đã không còn chút sức lực: "Chàng... chàng không quản được ta..." Chàng bất ngờ cúi xuống, khẽ c.ắ.n lên vai ta một cái, vừa đủ khiến ta run rẩy. Ta nhạy cảm run lên, kêu thành tiếng: "A..." Chàng đắc ý cười, tay luồn vào trong áo ngủ của ta: "Xem ta có quản được hay không..." "Dừng tay..." Chàng thở hổn hển, nụ hôn rơi xuống. "Cái đó thì không được." "Ngậm miệng lại..." "Cái đó lại càng không được." 25 Triệu Khê Hành nhìn người con gái đã mệt lả ngủ thiếp đi trong lòng, nhẹ nhàng gạt những lọn tóc bết mồ hôi trên trán nàng, rồi hôn xuống. Thật ra chàng chưa từng nói cho nàng biết, ngay từ buổi chiều hôm đó, khi nghe tiếng đàn và chàng đã tìm theo âm thanh, chàng đã nhìn thấy một bóng lưng mơ hồ nghiêng nghiêng bên song cửa. Về sau này khi nàng trèo lên tường, đôi mắt lấp lánh hỏi chàng "tướng quân, cưới ta đi", chàng đã nhận ra nàng, và một lần nữa rung động. Chính vì rung động, nên chàng mới không muốn qua loa hành động. Trong yến tiệc mùa xuân hôm ấy, chàng đã luôn lén nhìn nàng. Dù bị hạ dược, thần trí mơ màng, chàng vẫn chạy về phía nàng đừng, hy vọng có thể gặp được nàng. Chàng biết và hiểu rõ sự bất an của nàng, vì vậy lá thư hòa ly đó, chàng sẽ viết cho nàng. Chỉ là…để làm nàng yên lòng mà thôi. Nhưng chàng tuyệt đối sẽ không để nàng có cơ hội dùng đến nó. Chàng sẽ dùng cả đời này của mình, từ từ chậm rãi khiến nàng an tâm, khiến nàng yêu chàng. Người trong mộng bất giác dụi sâu vào lòng chàng, lẩm bẩm một điều gì đó mơ hồ. Triệu Khê Hành cười khẽ, lại hôn thêm một cái, ôm người trong lòng chặt hơn. 26 Khi ta tỉnh lại, toàn thân mỏi nhừ rã rời, bên cạnh đã trống không chẳng còn ai cả. Cố gắng chống người ngồi dậy, lại phát hiện trên bàn có một lá thư được đặt ngay ngắn. Lá thư hòa ly viết "toàn bộ gia sản thuộc về ta" đó, được ta cẩn thận cất vào đáy hộp trang điểm. Kỳ lạ là, có được nó rồi, ta ngược lại hoàn toàn yên tâm trong lòng. Không cần phải sống trong lo lắng, nhìn sắc mặt người khác như khi còn ở Giang phủ nữa. Cuộc sống của ta trở nên vô cùng thong dong vui vẻ. Ban ngày, ta thường lén đến phủ Trưởng công chúa, cùng nàng uống trà, trò chuyện và ngắm nam sủng. Buổi tối, thì quấn quýt bên Triệu Khê Hành. Có lẽ vì không còn gánh nặng tâm lý trong lòng, cộng thêm sự "chỉ điểm" của Trưởng công chúa và sự "tự nghiên cứu" của bản thân, thú vui khuê phòng ngày càng hòa hợp và tuyệt vời. Không ít phu nhân lén kéo ta lại, đỏ mặt hỏi xin "bí quyết". Lúc này ta mới phát hiện, hóa ra những cuốn sách nhỏ mà mọi người xem trước khi kết hôn, đều giống như cuốn của ta lúc đầu, chỉ toàn dạy cách lấy lòng đàn ông, không hề nhắc đến bản thân người phụ nữ. Thế là ta bèn đem những gì mình thực hành được, cùng với kinh nghiệm của người khác, vẽ lại chi tiết, còn thêm cả chú thích rõ ràng. Nào ngờ, khi tập sách ấy lan truyền ra ngoài, liền được người người tranh nhau sao chép, trở thành “bí kíp khuê phòng” nổi danh trong giới quý phụ. Hôm đó, Trưởng công chúa phe phẩy quạt, chỉ vào cuốn sách trên bàn: "Hàm Nguyệt à Hàm Nguyệt, ngươi đúng là trò giỏi hơn thầy. Bây giờ ngay cả mấy vị Quận vương phi cũng đến tìm bổn cung, muốn có được bản gốc của ngươi đấy!"

Bình luận (0)

Đăng nhập để bình luận

Chưa có bình luận nào!

Danh sách chương

Cấu hình đọc

Kích thước chữ
Aa Nhỏ
Aa Vừa
Aa Lớn
Kiểu chữ
a Có chân
a Không chân
a Lexend
Màu sắc
TNC
TNC
TNC
Chiều cao dòng
Thấp
Vừa
Cao