Tịnh Ngôn Cốc đang tuyển Nhóm dịch, đăng ký ngay tại đây!

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/3VcK8c45qS

Tịnh Ngôn Cốc và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Chương 5

"Ăn cơm thôi." Lâm Nhiên bưng một đĩa thức ăn đặt lên bàn. Anh nhìn tôi, vẫn là dáng vẻ dịu dàng đó, nghi hoặc hỏi: "Em muốn đi đâu?" Tôi lắc đầu. Anh đi thẳng qua, bế ngang tôi lên: "Sàn nhà lạnh, sau này không được đi chân trần trên đất nữa." Tôi cứng đờ cả người bị anh đặt lên chiếc ghế bên bàn ăn, anh lại đến tủ giày lấy cho tôi một đôi dép lê mới... Anh vừa gắp thức ăn cho tôi vừa nói: "Bên trường học anh sẽ xin nghỉ ốm giúp em." 20 "Anh Lâm Nhiên," Tôi cố gắng giảng lý lẽ với anh, cầu xin anh: "Anh có thể thả em về được không, em không muốn ở đây, bố mẹ anh và mẹ em mà biết anh làm chuyện này chắc chắn sẽ rất thất vọng..." Anh không hề dao động. "Anh Lâm Nhiên, anh rất tốt mà, anh quên rồi sao, anh là một người anh trai tốt, anh đừng làm chuyện đáng sợ như vậy có được không?" "Bảo bối ăn nhanh đi." Anh gắp một miếng thức ăn đưa đến bên miệng tôi, cười với tôi dịu dàng mà chuyên chú: "Từ lâu anh đã hy vọng trên bàn ăn chỉ có hai chúng ta rồi." Tôi không tin anh thật sự có thể nhốt tôi lại. Tôi là một con người sống sờ sờ, sao anh có thể nhốt tôi lại được? Coi như trường học tôi xin nghỉ rồi, nhưng mẹ không liên lạc được với tôi, bà chắc chắn cũng sẽ báo cảnh sát. Hơn nữa anh có công việc riêng phải bận, làm sao có thể canh chừng tôi mãi được? Tôi từ chối ăn cơm, bảo anh thả tôi ra ngoài. Lâm Nhiên rất tức giận, trông còn rất thất vọng: "Em ghét anh đến vậy sao? Anh có điểm nào không tốt, em thà yêu một tên công tử ăn chơi cũng không chịu thích anh?" "Không phải em không thích anh, mà là chúng ta không hợp nhau." Tôi tức giận nói: "Hơn nữa anh nói anh thích em mà lại đối xử với em như vậy, em thấy anh nhất định là do ham muốn chiếm hữu làm loạn! Anh nhốt em chỉ khiến em càng ghét anh hơn thôi! Đừng ép em báo cảnh sát!" 21 "Báo cảnh sát?! Ha ha ha!" Anh cười phá lên: "Vậy em báo cảnh sát đi! Mau đi đi, để cả thế giới đều biết anh đã làm gì, để bố mẹ anh và mẹ em đều biết, anh cũng rất mong chờ biểu cảm trên mặt họ đấy!" Tôi co rúm người lại. Tôi quả thực không dám tin, nếu như chú Lâm và dì Từ biết Lâm Nhiên bắt cóc tôi, họ sẽ kinh ngạc, thất vọng và đau lòng đến mức nào. Mẹ tôi cũng sẽ rất đau lòng. Hơn nữa chúng tôi vốn dĩ đang sống chung rất tốt, không khí hòa hợp, nếu xảy ra chuyện này chắc chắn sẽ rất khó xử. Lâm Nhiên anh ấy vốn đối xử rất tốt với tôi, tôi cũng không muốn anh phải ngồi tù. Tôi ấp úng nói: "Anh Lâm Nhiên, em sẽ không báo cảnh sát đâu, chúng ta đừng chơi nữa. Anh không muốn em yêu đương, em sẽ không yêu, anh muốn em làm gì, anh nói với em, em sẽ phối hợp với anh, được không?" "Anh muốn em yêu anh." Anh ôm chặt tôi vào lòng, khẽ ngửi mùi hương trên người tôi: "Anh muốn em chỉ yêu một mình anh, ở bên anh mãi mãi." "Nếu em không làm được, vậy thì cứ ở yên đây." Anh nhìn tôi, nói một cách vô cùng nghiêm túc. 22 "Nhưng mẹ anh hoàn toàn không thích em." Tôi suy nghĩ một lát, vẫn là thôi đi, bây giờ giành được tự do quan trọng hơn: "Vậy chúng ta yêu đương bí mật, đừng nói cho người nhà biết, được không?" Đợi anh chán rồi, tôi sẽ được giải thoát. "Vậy em hôn anh một cái đi." Anh lại khôi phục dáng vẻ thanh cao sáng sủa như ban đầu. Tôi ghé sát qua, anh nhíu mày: "Em đang có biểu cảm gì vậy? Em không thích anh sao?" "Thích, thích!" Tôi vội vàng muốn hôn lên má anh, anh quay đầu một cái, thành ra môi chạm môi. Tôi không biết là cảm giác gì, trong lòng thấy thấp thỏm bất an, nhưng lại không thể không khuất phục. Lúc quay video hôn nhau với Triệu Hằng, tôi chỉ nghĩ đến kiếm lượt xem, kiếm tiền. Bây giờ... Tôi cảm thấy mình thảm quá rồi. Lâm Nhiên không đồng ý thả tôi ra ngoài ngay, anh nói chúng tôi phải ở nhà bồi đắp tình cảm. Cách bồi đắp tình cảm mà anh nói chính là ngày nào cũng hỏi tôi muốn ăn gì, sau đó làm cho tôi ăn, thậm chí còn muốn tự tay đút cho tôi... 23 Phần lớn thời gian tôi đều dùng để ngủ. Hiếm khi có nhiều thời gian cho tôi ngủ như vậy. Tôi thật sự nghĩ không thông tại sao Lâm Nhiên lại đột nhiên biến thành như vậy. Mọi thứ đều thật hoang đường. Buổi tối chúng tôi ngủ chung giường. Đêm đầu tiên, anh hỏi tôi đã từng "ở bên" Triệu Hằng chưa. Tôi lắc đầu. Anh liền ôm tôi khóc, nói lúc anh biết tôi ở bên người khác đã thật sự muốn giết người, muốn giết tôi, muốn giết Triệu Hằng, sau đó tự sát. Tôi hỏi anh có phải áp lực tâm lý quá lớn không, có muốn đi gặp bác sĩ tâm lý không? Anh liền cười, nói tôi chính là liều thuốc của anh. Có lúc tôi cảm thấy Lâm Nhiên giống như một con rắn, toàn thân lạnh ngắt quấn chặt lấy tôi, nhưng tôi không thể giãy ra được. Có lúc lại cảm thấy, anh nho nhã lịch sự, chính là anh Lâm Nhiên của thuở ban đầu. Có chuyện gì nghĩ không thông là tôi liền muốn ngủ, tôi cảm thấy ngủ một giấc dậy thì người sẽ tỉnh táo hơn một chút, có thể đối mặt với rất nhiều chuyện trong cuộc sống. Phần lớn thời gian khi tôi tỉnh dậy, anh đều đang làm việc online, hoặc là ra ngoài không ở nhà. Nhưng khi tôi tỉnh dậy, chiếc điện thoại bàn chỉ có thể nhận cuộc gọi trong căn hộ sẽ reo lên, báo cho tôi biết anh sắp về rồi. Trong căn hộ có lắp camera giám sát. Tôi mơ mơ màng màng ở trong căn hộ của anh suốt năm ngày. Cho đến năm ngày sau, cửa bên ngoài bị đập rất mạnh. Lâm Nhiên nhíu mày, tôi thấy anh mở cửa, cửa được mở từ bên trong cần phải có vân tay hoặc mật khẩu, có nghĩa là chỉ có anh mới mở được. ====================

Bình luận (0)

Đăng nhập để bình luận

Chưa có bình luận nào!

Danh sách chương

Cấu hình đọc

Kích thước chữ
Aa Nhỏ
Aa Vừa
Aa Lớn
Kiểu chữ
a Có chân
a Không chân
a Lexend
Màu sắc
TNC
TNC
TNC
Chiều cao dòng
Thấp
Vừa
Cao