Tịnh Ngôn Cốc đang tuyển Nhóm dịch, đăng ký ngay tại đây!

Chương 1: Thiếu gia, hôn lễ của ngài sắp bắt đầu rồi

“Nghe tin gì chưa? Đối tượng kết hôn của Vân Trúc Tâm đổi thành một Alpha tàn tật đấy!” “Cái này còn đợi cậu nói chắc? Chuyện từ đêm qua đã đồn khắp nơi rồi.” Tại hiện trường hôn lễ ở khách sạn Trì Lệ thuộc tập đoàn Vân thị, hai gã Alpha liếc nhìn nhau, ánh mắt lộ rõ vẻ khinh thường xen lẫn sự ghen tị vặn vẹo. Nhân vật chính trong câu chuyện của bọn họ — Vân Trúc Tâm, là Omega được cưng chiều nhất gia tộc họ Vân. Cậu sở hữu vóc dáng và dung mạo thuộc hàng cực phẩm, nhưng tính tình lại đặc biệt kiêu ngạo, chẳng coi ai ra gì. Trước năm 18 tuổi, cậu vẫn luôn ở nước ngoài, được đích thân tộc trưởng Vân thị nuôi dưỡng như người kế thừa tương lai. Hai năm trước cậu mới về nước, tiện thể chuyển trường về thành phố A để theo học chuyên ngành thực vật học. Trước khi vị Omega này về nước, giới thượng lưu đã nghe phong phanh rằng Vân thị định tìm một Alpha môn đăng hộ đối để kết thông gia. Hai chữ “Vân thị” chính là đại diện cho tầng lớp hào môn đỉnh cấp. Trở thành con rể nhà họ Vân có nghĩa là gì, ai nấy đều tự hiểu rõ — tiền tài và quyền lực đủ để khiến bất cứ ai thèm khát. Đám Alpha khi nhận được tin đều rục rịch hành động. Nghĩ bụng dù sao cũng chỉ là một Omega, Alpha chỉ cần ngoắc tay, tốn chút tâm tư dỗ dành ngọt ngào là sớm muộn gì cũng lừa được vào tay. Kể từ khi Vân Trúc Tâm bước chân xuống máy bay về nước, bất kể lời mời hay buổi tụ tập nào cậu cũng đều tham gia không sót buổi nào. Nhưng chẳng ai ngờ tới, một Omega như Vân Trúc Tâm lại đem thể diện của đám Alpha ưu tú này giẫm dưới lòng bàn chân. Cậu luôn trưng ra bộ dạng cao cao tại thượng, dùng ánh mắt soi xét từ trên xuống dưới như nhìn thấu những dục vọng xấu xí trong lòng bọn họ. Cậu thong dong trêu chọc, vô cớ bắt bẻ từng người, thậm chí còn châm ngòi cho đám Alpha đỉnh cấp này đấu đá lẫn nhau để xem như trò vui. Đến khi mọi người tỉnh táo lại, định kéo đến cửa nhà họ Vân tính sổ thì lão gia Vân gia lại cưng chiều xoa đầu Vân Trúc Tâm, nói: “Tiểu Trúc nhà tôi sinh ra đã là một tiểu làm tinh*, nó thích ai chúng tôi không can thiệp được, mong các vị thông cảm.” *(Làm tinh: Người thích gây chuyện, yêu sách, làm mình làm mẩy). Kể từ đó, danh tiếng của Vân Trúc Tâm trong giới đã thối nát. Nhắc đến vị Omega này, người ta chỉ thấy chán ghét. Ai cũng rủa thầm sớm muộn gì Vân Trúc Tâm cũng có ngày ngã ngựa, bọn họ cứ chờ mà xem! May mà ông trời có mắt, báo ứng của Vân Trúc Tâm chẳng phải đã đến rồi sao? Tháng trước tại sảnh Mai Tửu, Vân Trúc Tâm cùng một đám Alpha uống say đến bất tỉnh nhân sự. Khi người của Vân gia tìm đến thì chuyện lớn đã xảy ra. Sảnh Mai Tửu biến mất khỏi thành phố A chỉ trong một đêm, Vân Trúc Tâm bị đưa đi cấp cứu gấp. Tình hình cụ thể thế nào không ai rõ, chỉ biết ngay sau đó Vân gia truyền ra tin Vân Trúc Tâm sắp kết hôn. Đám Alpha tham gia buổi tiệc hôm đó đều kín miệng như bưng, ai hỏi cũng không hé răng nửa lời khiến thiên hạ càng thêm suy đoán. Một tin đồn nổ ra: Vân Trúc Tâm bị một Alpha lạ mặt đánh dấu hoàn toàn! Cậu vào viện là để phẫu thuật xóa ký hiệu đó. Dù chính chủ chưa từng xác nhận, nhưng tin đồn này đã bén rễ sâu trong lòng những Alpha từng bị cậu sỉ nhục. Còn về đối tượng kết hôn của Vân Trúc Tâm, đó chỉ là một Alpha đến từ gia tộc nhỏ không mấy tiếng tăm — là thái tử gia của công ty truyền thông Thẩm thị. Có người âm thầm điều tra, nhà họ Thẩm mới bám trụ ở thành phố A từ năm kia, vì vi phạm hợp đồng mà gánh một đống nợ, không tiền không thế không gốc rễ. Vị thái tử gia kia không muốn chịu khổ nên đã trốn ra nước ngoài, thế là lão tổng Thẩm gia phải thức đêm về tận nông thôn đón đứa con trai thứ hai về thay thế — một Alpha tàn tật hai chân. Nực cười hơn nữa là nghe đâu lúc đó Vân Trúc Tâm tức đến xanh cả mặt, nhưng vẫn bị lão gia Vân gia ép phải nhận cuộc hôn nhân này. Đây có lẽ là dấu hiệu cho thấy Vân Trúc Tâm đã bị Vân gia từ bỏ. “Mười mươi là bị đánh dấu hoàn toàn rồi, nếu không sao phải vội vã kết hôn thế kia?” “Tìm đại một tên Alpha vô dụng về đổ vỏ, ông bạn này cũng nhẫn nhịn giỏi thật, bái phục bái phục!” “Còn nữa, Omega bị đánh dấu hoàn toàn dù có xóa ký hiệu đi chăng nữa thì vẫn sẽ bị phản ứng bài xích với những Alpha khác. Thật không biết tên tàn tật nhà họ Thẩm kia nghĩ gì mà lại đi nhặt rác nhỉ, ha ha ha!” “Suỵt — cũng không biết vị huynh đài đã đánh dấu Vân Trúc Tâm là ai mà tồi tệ đến mức khiến cậu ta thà chịu đau xóa ký hiệu, đi tìm một tên tàn tật chứ không chịu chấp nhận kẻ đó. Thật khiến tôi tò mò quá đi.” Hai gã càng nói càng hăng, giọng nói không kiểm soát được mà cao dần lên, lời lẽ ngày càng càn quấy, chói tai. “Choảng!” — Tiếng chai rượu vỡ nát cắt ngang cuộc trò chuyện, cả sảnh tiệc bỗng chốc im phăng phắc. Hai chai rượu vang đỏ ném thẳng vào đầu hai gã, thu hút sự chú ý của toàn bộ quan khách. Rượu vang đỏ thẫm hòa cùng dòng máu tươi đặc sánh từ từ chảy xuống thái dương bọn họ. Kiểu tóc và trang phục được chăm chút kỹ lưỡng giờ đây trở nên thảm hại vô cùng. Sau giây lát ngẩn người vì đau đớn, cơn giận dữ bốc lên ngùn ngụt, bọn họ chưa từng gặp kẻ nào dám gây sự với mình ngay tại đây! “Mẹ nó! Đứa nào không có mắt dám đụng tới ông đây!” “Mày mù à!” Cùng với tiếng chửi bới, hai gã Alpha quay phắt lại định tính sổ với kẻ gây chuyện. Nhưng khi nhìn rõ gương mặt rực rỡ của Vân Trúc Tâm, sắc mặt cả hai lập tức chuyển từ kinh ngạc sang tái mét. “Chính là Vân thiếu gia ta đây!” Vân Trúc Tâm vốn dĩ đang cực kỳ khó chịu. Đúng, cậu là một hào môn làm tinh Omega, nhưng cậu không phải chính chủ! Cậu xuyên không rồi!

Bình luận (0)

Đăng nhập để bình luận

Chưa có bình luận nào!

Danh sách chương

Cấu hình đọc

Chương 1: Thiếu gia, hôn lễ của ngài sắp bắt đầu rồi

Chương 2
Kích thước chữ
Aa Nhỏ
Aa Vừa
Aa Lớn
Kiểu chữ
a Có chân
a Không chân
a Lexend
Màu sắc
TNC
TNC
TNC
Chiều cao dòng
Thấp
Vừa
Cao