Tịnh Ngôn Cốc đang tuyển Nhóm dịch, đăng ký ngay tại đây!

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8KhZtR0ImH

Tịnh Ngôn Cốc và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Chương 2

Cậu xuyên vào một cuốn tiểu thuyết "tra công tiện thụ" tên là 《Phong Tuyết》 mà bạn cậu từng chia sẻ. Cậu trở thành nhân vật phụ trùng tên trùng họ — một Omega hào môn làm mình làm mẩy, bình hoa di động, là vật hy sinh trong chuyện tình oanh oanh liệt liệt của nhân vật chính. Nội dung chính thế nào cậu không nhớ rõ, đại khái là kết thúc viên mãn. Thế nhưng kết cục của nguyên thân Vân Trúc Tâm thì cậu lại ấn tượng cực kỳ sâu sắc, bởi nó có liên quan đến tên phản diện Alpha. Trong truyện, đại phản diện yêu sâu đậm Omega nhân vật chính, nhưng lại bị sỉ nhục và ép buộc phải cưới nguyên thân, dẫn đến bị hành hạ cả về tâm lý lẫn sinh lý rồi cuối cùng biến thái hóa! Tuyến thể của nguyên thân bị tên phản diện dùng thủ đoạn cực kỳ tàn nhẫn để hủy hoại, sau đó bị tống ra nước ngoài, lưu lạc trên hoang đảo không rõ tung tích. Tóm lại chỉ gói gọn trong một chữ: Thảm! Nghĩ đến đoạn miêu tả cảnh tên phản diện phá hủy tuyến thể, Vân Trúc Tâm rùng mình ớn lạnh như chính mình đang trải qua. Lúc đọc xong truyện, cậu còn gọi điện mắng bạn mình một trận, bảo sau này đừng gửi mấy thứ có tên giống cậu nữa, cảm giác kỳ quái lắm. Sau đó cậu còn gặp ác mộng mấy đêm liền. Ai mà ngờ được, một tháng sau tỉnh dậy, Vân Trúc Tâm phát hiện mình đã xuyên thẳng vào hiện trường hôn lễ! Cả người cậu lúc đó chỉ còn biết tê dại vì bàng hoàng. Ý nghĩ duy nhất nảy ra trong đầu lúc này chính là phải chạy trốn, phải tránh xa tên phản diện Alpha kia càng sớm càng tốt! Thế nhưng, vừa liếc mắt nhìn quanh, cậu đã thấy người của gia tộc họ Vân đều được dặn dò phải canh chừng mình gắt gao, không cho phép đào tẩu. Bên cạnh còn có quản gia thân cận Tống Dễ bám sát không rời nửa bước, hoàn toàn không có cơ hội chạy trốn. Vân Trúc Tâm đành lấy cớ vào nhà vệ sinh để tạm lánh mặt. Nhìn hình ảnh cậu chàng Omega trong gương có gương mặt giống hệt mình, cậu tự hỏi: Là mơ sao? Dòng nước lạnh buốt kích thích lòng bàn tay, giúp đầu óc cậu tỉnh táo hơn đôi chút. Gia thế họ Vân của nguyên thân so với thân phận ngoài đời thực của cậu còn giàu có hơn gấp trăm lần, nói không chừng vẫn còn cách cứu vãn. Đột nhiên, Vân Trúc Tâm nảy ra một ý định. Cậu và nguyên thân đều có một đặc điểm chung cực kỳ rõ ràng —— đó là tính "làm tinh", cực kỳ thích gây chuyện! Vậy thì cứ dựa vào cái tính khí đỏng đảnh này mà phá nát cái hôn lễ này đi. Quyết định thế đi cho vui vẻ! Trước khi rời khỏi nhà vệ sinh, Vân Trúc Tâm cần xác định một việc. Cậu nghiêng đầu, kéo cổ áo sau gáy ra: vị trí tuyến thể Omega hơi gồ lên một chút, làn da mịn màng, không hề có dấu răng hay vết sẹo nào. Điều này đồng nghĩa với việc cậu vẫn chưa bị đánh dấu vĩnh viễn. May quá! Nhưng rồi một tia hoài nghi lướt qua: Nguyên thân rốt cuộc vì lý do gì mà bị ép cưới? Lại còn là kết hôn với công tử nhà họ Thẩm? Ý nghĩ đó chỉ thoáng qua, Vân Trúc Tâm cần thêm thời gian để điều tra, còn hiện tại, bước tiếp theo là phải tính toán xem nên "làm loạn" thế nào cho chuẩn. Vừa bước ra ngoài không xa, khách mời dự tiệc hầu như đã đến đông đủ, ai nấy đều đang trò chuyện rôm rả. Vân Trúc Tâm vẫn là tâm điểm chú ý nhất của buổi tiệc. Việc biết mình chưa bị đánh dấu khiến bước chân cậu nhẹ nhõm hơn hẳn, tâm trạng cũng bắt đầu tươi tỉnh lên một chút. Thế nhưng, niềm vui ngắn chẳng tày gang, chưa đầy ba giây sau, "gói quà lớn" từ những kẻ thích gây hấn đã dâng tận cửa. Dù biết những lời lẽ đó là đang nhắm vào nguyên thân, nhưng giờ mình đã là chủ nhân của thân thể này, Vân Trúc Tâm vẫn cảm thấy tức nổ đom đóm mắt! Hai tên tra Alpha kia dám không kiêng nể gì mà đứng đây sủa bậy không ngừng. Quản gia Tống Dễ vừa liếc nhìn sắc mặt Vân Trúc Tâm là biết ngay thiếu gia nhà mình định làm gì. Trúc Tâm thiếu gia vốn bị ép cưới, đã đập phá đồ cổ trong phủ suốt mấy ngày đêm để gây áp lực với lão gia nhưng không thành, cuối cùng mới hậm hực cam chịu. Trong lòng cậu đang nghẹn một bụng hỏa khí không có chỗ phát tiết, ở Vân phủ chẳng ai dám chạm vào cái vảy ngược này, nay lại có hai kẻ không có mắt đâm đầu vào họng súng. Ây, đây đúng là chuyện tốt! Phải để thiếu gia xả giận thì hôn lễ mới có thể tiến hành thuận lợi được. Nghĩ đoạn, ông đích thân bưng hai chai vang đỏ đắt tiền đi tới. “Vân Trúc Tâm, cậu điên rồi à? Có biết lão tử là ai không?” Gã Alpha vừa mỉa mai chuyện "đổ vỏ" tức nổ đom đóm mắt, thẳng thừng lật mặt. Vân Trúc Tâm cười khẩy, khinh miệt lườm lại. Đánh một con chó sủa bậy thì cần gì phải nhìn mặt chủ? Chậc, Alpha trong giới giờ loại rác rưởi nào cũng có sao? Lại còn để thiếu gia phải tự tay thu xếp. Quản gia Tống nhìn hai gã thảm hại, mặt không đổi sắc hỏi: “Thiếu gia, ngài còn dặn dò gì không?” “Quản gia Tống, giới thiệu chút đi.” Vân Trúc Tâm hất cằm, chỉ cần quản gia nói ra thân phận của hai tên này, cậu sẽ dồn toàn lực sỉ nhục bọn họ, làm ầm lên để lão gia mất mặt mà hủy bỏ hôn lễ. “Thiếu gia, hai vị này...” Trong lòng quản gia Tống rõ như gương, một kẻ là tam công tử thương trường Minh Ni, kẻ kia là tứ công tử giải trí Phong Hành, đều là những nhân vật tầm thường. Lão gia đã dặn, tại hôn lễ tuyệt đối không để thiếu gia có cơ hội làm loạn. Ông thừa biết cậu muốn cãi vã lớn để phá hỏng đại cục. “Không quen biết ạ.” Quản gia Tống chân thành giải đáp. “Chắc là mèo hoang chó dại nào đó lẩn vào thôi, để tôi gọi bảo vệ đuổi họ ra ngoài.” Ông phục vụ vô cùng chu đáo. “Nhanh lên đi, tôi ghét nhất là nghe mấy con ruồi cứ vo ve bên tai.” Vân Trúc Tâm nghẹn họng, mất đi cơ hội làm lớn chuyện, đành tặc lưỡi nới lỏng cà vạt đầy vẻ thiếu kiên nhẫn. “Các người...!” Hai gã Alpha phẫn nộ tột cùng nhưng không dám ho một tiếng, vì động tĩnh ở đây đã thu hút quan khách xung quanh. Bọn họ cũng biết lời nói lúc nãy đã đắc tội Vân gia, chỉ có thể nghiến răng nhìn bóng lưng Vân Trúc Tâm rời đi. “Vâng, thưa thiếu gia.” Quản gia Tống vẫy tay gọi bảo vệ, nhìn đồng hồ rồi nhắc nhở: “Thiếu gia, hôn lễ của ngài sắp bắt đầu rồi.” “Biết rồi.” Vân Trúc Tâm bực bội đáp, đón nhận ánh mắt của khách khứa mà thản nhiên đi về phía trung tâm. Hiện trường là một biển hoa rực rỡ nhưng cậu chẳng buồn nhìn, sơn hào hải vị hay rượu ngon cậu cũng chẳng màng. Một Omega như cậu lại đi cưới một Alpha, nói cách khác là để tên phản diện Alpha ở rể Vân gia. Chuyện hời thế này bao nhiêu Alpha thèm muốn không được, nhưng tên phản diện thì không. Anh vốn đã có người trong mộng, lại còn nặng tình sâu nặng với nhân vật chính Omega của nguyên tác. Dưới tấm rèm lụa màu xanh biển mộng mơ, bóng dáng của nhân vật chính còn lại trong hôn lễ hiện lên mờ ảo. Anh đang ngồi bên bàn tiệc, nhấm nháp một miếng bánh, dáng vẻ u sầu thầm lặng. Tất nhiên, ở đây cậu chẳng quen ai, thôi thì ngồi ăn chút gì lấp bụng chờ cử hành hôn lễ vậy. Kế hoạch tiếp theo của Vân Trúc Tâm: Phải chọc giận tên phản diện Thẩm Phục.

Bình luận (0)

Đăng nhập để bình luận

Chưa có bình luận nào!

Danh sách chương

Cấu hình đọc

Kích thước chữ
Aa Nhỏ
Aa Vừa
Aa Lớn
Kiểu chữ
a Có chân
a Không chân
a Lexend
Màu sắc
TNC
TNC
TNC
Chiều cao dòng
Thấp
Vừa
Cao