Tịnh Ngôn Cốc đang tuyển Nhóm dịch, đăng ký ngay tại đây!

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/3VcK8c45qS

Tịnh Ngôn Cốc và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Chương 8

Trình Vũ tức giận bỏ đi thẳng. Tôi nhìn lòng bát trống trơn, lại cảm nhận được ánh mắt của Tống Văn Thanh đang đặt trên người mình, đành phải bấm bụng cất lời: "Thượng tướng... hết rồi ạ." "Nếu Phu nhân cảm thấy không ngon, tôi không làm nữa là được rồi, anh không cần thiết phải vì chuyện này mà..." Nếu như Trình gia làm khó làm dễ Thượng tướng thì phải làm sao bây giờ? "Có ngon hay không, cậu Lục tự mình nếm thử chẳng phải là biết ngay sao?" Hả? Tôi ngẩng đầu lên, bất ngờ bị một bờ môi mềm mại cướp mất hơi thở. Vị ngọt ngào nhè nhẹ lan tỏa. Là vị thuốc bổ. Đây là công thức tôi đã mày mò nghiên cứu rất lâu, vừa đảm bảo thơm ngon lại vừa tích hợp thuốc bổ dưỡng sinh. Tống Văn Thanh không kéo dài nụ hôn quá lâu, dường như anh thực sự chỉ muốn cho tôi nếm thử hương vị mà thôi. "Cậu Lục, đánh giá thế nào?" Tôi ngơ ngác nhìn anh, chỉ biết ậm ừ theo bản năng vài tiếng để lấp liếm cho xong chuyện, mong anh sớm thả tôi xuống. Ai ngờ cổ tay tôi lại bị anh nắm lấy, ngón tay anh nhẹ nhàng xoa nắn tỉ mỉ. "Lúc nãy ngay cả thìa cũng cầm không vững, là do bị thương sao?" Tôi không biết Tống Văn Thanh đã nhận ra chi tiết nhỏ này từ lúc nào. Cổ tay nằm gọn trong lòng bàn tay anh khiến tôi cảm thấy có phần không quen. "Không... không sao đâu ạ." Tống Văn Thanh hình như chưa từng bận tâm đến những gì tôi nói. Anh chỉ làm những gì mình muốn mà thôi. Rõ ràng đã bảo là không sao, vậy mà tôi vẫn bị anh dùng hũ thuốc bôi mát lạnh thoa lên vết thương. Đầu ngón tay anh di chuyển, cảm giác ngứa ngáy mập mờ làm tôi rụt tay lại mấy lần. "Cậu Lục này, nấu ăn sẽ bị thương, sau này đừng làm nữa." Lúc nãy thì bảo ngon, giờ lại không cho tôi làm nữa. Tôi khẽ nhíu mày. Theo bản năng, tôi nghĩ Thượng tướng chỉ đang nể mặt tôi thôi, thực chất trong lòng anh cũng thấy không ngon mà thôi. Thế nhưng Tống Văn Thanh lại chẳng cho tôi cơ hội nghĩ ngợi nhiều. Tôi cứ thế giương mắt nhìn anh... in một nụ hôn lên đốt ngón tay tôi. Đôi lông mày sâu thẫm nheo lại, anh thì thầm khe khẽ: "Đừng lúc nào cũng làm tôi phải xót xa như thế."

Bình luận (0)

Đăng nhập để bình luận

Chưa có bình luận nào!

Danh sách chương

Cấu hình đọc

Kích thước chữ
Aa Nhỏ
Aa Vừa
Aa Lớn
Kiểu chữ
a Có chân
a Không chân
a Lexend
Màu sắc
TNC
TNC
TNC
Chiều cao dòng
Thấp
Vừa
Cao