Tịnh Ngôn Cốc đang tuyển Nhóm dịch, đăng ký ngay tại đây!

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/3VcK8c45qS

Tịnh Ngôn Cốc và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Chương 9

Xót xa cái gì chứ, xót xa tôi sao? Trong mắt Thượng tướng, tôi là cái thèm gì mà đáng để anh phải xót xa cơ chứ? Bàn tay đang ôm ngang eo tôi khẽ xoa nắn nhẹ nhàng. Tống Văn Thanh gần như ghé sát vào tai tôi mà nói: "Cậu Lục gầy như thế này, sao chỗ này... lại nhô lên một cúc thế?" Tôi giật bắn mình, vội vàng đẩy tay anh ra, nhột nhạt tìm cớ chữa cháy. Chính vì quá gầy nên ở cái tháng lẽ ra chưa rõ bụng này, nhìn kỹ một chút là có thể nhận ra ngay. Nếu chạm nhẹ vào thì lại càng... "Tôi... tôi ăn hơi nhiều thôi ạ." Tia sắc lẹm trong mắt Tống Văn Thanh lướt qua trong thoáng chốc, giọng điệu anh đong đầy ý cười: "Cậu Lục nhà ta... háu ăn đến thế sao?" Thượng tướng lúc nào cũng mang lại cho tôi một cảm giác rất kỳ lạ. "Tôi... lần sau tôi không ăn nhiều thế nữa." "Không ăn sao mà được." Bàn tay to lớn ngang eo tôi ấm áp vô cùng. "Sao tôi có thể để cậu Lục phải nhịn đói được cơ chứ?" "Hơn nữa, nếu đã háu ăn như vậy thì dù tôi không cho ăn, cậu Lục cũng sẽ chủ động lén ăn vụng đúng không?" "Tôi... tôi không ăn vụng đồ nhà Thượng tướng đâu ạ." Tôi cuống quít giải thích. "Thật sự không ăn sao?" "Tất nhiên là thật rồi ạ, tôi là người có đạo đức nghề nghiệp lắm." Khoảng cách quá gần. Tin tức tố của Thượng tướng cứ liên tục tấn công vào lý trí của tôi. Cứ tiếp tục thế này, dù Thượng tướng có buông tôi ra thì chân tôi cũng sẽ nhũn ra không thể bước nổi mất. Vội vàng tìm đại một lý do, tôi thoát khỏi vòng tay của Tống Văn Thanh, bước chân không dám dừng lại phút nào mà vội vã rời khỏi nhà ăn.

Bình luận (0)

Đăng nhập để bình luận

Chưa có bình luận nào!

Danh sách chương

Cấu hình đọc

Kích thước chữ
Aa Nhỏ
Aa Vừa
Aa Lớn
Kiểu chữ
a Có chân
a Không chân
a Lexend
Màu sắc
TNC
TNC
TNC
Chiều cao dòng
Thấp
Vừa
Cao