Tịnh Ngôn Cốc đang tuyển Nhóm dịch, đăng ký ngay tại đây!

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8pdqUIH3yd

Tịnh Ngôn Cốc và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Chương 13

Kỳ mẫn cảm của Thượng tướng rốt cuộc cũng kết thúc vào ngày thứ ba. Dư vị kéo dài, ngay cả khi ngủ anh cũng không chịu buông tay. Trông anh có vẻ rất thích đặt tay lên vùng bụng dưới vừa vặn một bàn tay của tôi. Nếu tôi ngủ không yên giấc thì sẽ bị anh kéo thẳng vào lòng ôm chặt. Thế nhưng tôi chẳng còn tâm trí đâu mà bận tâm đến những chuyện khác. Trong đầu tôi giờ đây chỉ toàn là tiếng Thượng tướng gọi tên tục của mình bên tai. Cái tên tục này... làm sao anh có thể biết được cơ chứ? Tôi từ nhỏ đã là một đứa trẻ mồ côi. Khi Đế quốc phân phát tên, họ bảo tôi chọn một trong số vô vàn các chữ đơn. Tôi nhìn thấy chữ "Tần" này trông khá đẹp mắt nên mới chọn nó làm tên. Nhưng tôi vốn dĩ đâu có biết chữ. Rất lâu về sau, tôi chỉ biết mỗi chữ "Hòa" nằm ở phía dưới chữ Tần mà thôi. Thế nên khi những đứa trẻ cùng lứa hỏi đến, tôi liền bảo mình tên là Tiểu Hòa. Những người đó đã sớm bị lưu phóng sang các tinh hệ khác rồi. Lâu dần, đó trở thành cái tên tục mà chỉ duy nhất một mình tôi biết. Ngoại trừ... "Cậu Lục... Sao tim đập nhanh thế... Không thoải mái ở đâu sao?" Thượng tướng nói mớ trong giấc ngủ, theo bản năng cắn nhẹ vào sau cổ tôi rồi ma sát, gieo rắc rất nhiều tin tức tố để vỗ về. Ngoại trừ lần đó... Sau khi tôi thuận lợi thực hiện xong nhiệm vụ mà cấp trên giao xuống, tôi còn tham lam chiếm đoạt Thượng tướng thêm một lần nữa. Tôi đã vuốt gan vuốt mật, vừa hôn anh vừa nói những lời xấu hổ không dám thốt ra miệng: "Tiểu Hòa làm Thượng tướng rất thoải mái đúng không?" "Thượng tướng... Liệu có một ngày nào đó, anh cũng sẽ thích tôi một chút không?" "Thượng tướng... Tôi tên là Tiểu Hòa, anh gọi tên tôi một tiếng có được không?" "Lúc nào cũng để một mình tôi, tôi buồn lắm." "Không... không đúng, tôi... có thể ôm Thượng tướng... như thế này đã mỹ mãn lắm rồi." Đến cuối cùng, tôi dùng vệt nước viết chữ lên ngực anh: "Thượng tướng có biết không, một đứa trẻ mồ côi chỉ có thể tự mình học viết chữ, ban đầu... khó khăn lắm... khó khăn lắm..." "Tiểu Hòa & Tống Văn Thanh, Tiểu Hòa yêu anh." Chụt. Kỳ mẫn cảm của một Alpha ở cấp độ như Tống Văn Thanh, một Omega cấp thấp hoàn toàn không thể chịu đựng nổi. Có lẽ vì nghĩ tôi chỉ là một kẻ thế thân mà thôi, nên Thượng tướng đã không làm tới mức khiến tôi không chịu nổi. Phần lớn chỉ là dừng lại ở mức vừa phải. Anh giải tỏa không mấy thỏa mãn, thế nên thể lực cũng chẳng sung mãn như bình thường, chỉ ôm lấy tôi rồi chìm vào giấc ngủ sâu. Tuy rằng rất luyến tiếc vòng tay của Thượng tướng, nhưng tôi không thể không biết phép tắc như vậy được. Anh chỉ là trong kỳ mẫn cảm đành phải tìm một kẻ thế thân để xoa dịu mà thôi. Nếu như tỉnh lại mà thấy tôi vẫn trơ tráo nằm trong lòng anh không chịu đi, chắc chắn anh sẽ ghét bỏ. Cái câu "Thượng tướng ghét nhất là loại Omega trèo lên giường" cứ lẩn quẩn mãi trong tâm trí tôi. Mặc dù Tống Văn Thanh đã rất kiềm chế, nhưng khi bước đi đôi chân tôi vẫn run rẩy dữ dội. Đang tính đi chuẩn bị bữa ăn dinh dưỡng cho Thượng tướng, nào ngờ vừa đi đến cửa bếp thì một cơn đau nhói đột ngột ập đến, trước mắt tôi tối sầm lại.

Bình luận (0)

Đăng nhập để bình luận

Chưa có bình luận nào!

Danh sách chương

Cấu hình đọc

Kích thước chữ
Aa Nhỏ
Aa Vừa
Aa Lớn
Kiểu chữ
a Có chân
a Không chân
a Lexend
Màu sắc
TNC
TNC
TNC
Chiều cao dòng
Thấp
Vừa
Cao