Tịnh Ngôn Cốc đang tuyển Nhóm dịch, đăng ký ngay tại đây!

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8KhZtR0ImH

Tịnh Ngôn Cốc và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Chương 2

Sau khi chiêu đãi cái bụng rỗng của kiếp sống mới bằng một ống cá hấp nấm, ý niệm đầu tiên nảy ra trong đầu Chu Lương Chiêu là hắn cần một căn nhà. Nhớ ngày còn là Lương Chiêu, mẫu thân từng hỏi hắn sau này muốn gì. Khi ấy hắn chỉ là một nhị lang tử ngây ngô tựa bên gối nương, lòng mong có một mái nhà nhỏ giữa thảo nguyên đầy hoa cỏ. Thế nhưng đời người chẳng theo ý nguyện, cuối cùng hắn lại bước chân vào quan trường. Hoa hắn thấy nhiều nhất không phải hoa thơm cỏ lạ, mà là sự hoa lệ phù phiếm của kinh thành, là gấm vóc lụa là của hoàng thân quốc thích. Cái mái tranh nhỏ bé trong giấc mơ thuở thiếu thời sớm đã bị chôn vùi dưới lớp bụi của mấy chục năm thăng trầm triều chính. Giờ đây sống lại một đời, hắn muốn tự tay đòi lại mái nhà đó cho mình. Nghĩ vậy, hắn liền trèo lên lưng ngựa. Nơi dừng chân chỉ là con suối đầu thôn, đích đến thực sự nằm sâu trong xóm nhỏ phía trước, nơi mà trải qua hai đời người, hắn mới tìm được chốn gửi gắm. Thôn Thuận Hoá quả thực là đất lành. Khi còn ngồi phê duyệt chiếu thư nơi triều đình, hắn từng nghe một vị Khâm sai nhắc đến nơi này. Vị bằng hữu ấy nói chưa từng thấy nơi nào yên bình đến vậy. Y hẹn rằng đợi ngày cáo lão hồi hương, y sẽ dẫn gia quyến đến đây, còn hắn dắt con ngựa già về dựng phủ, làm hàng xóm. Ngày ngày hai lão già bày bàn cờ, thưởng trà ngắm hoa, nương tử của y sẽ nấu cho hắn món cá hắn thích nhất. Chỉ tiếc thế sự vô thường. Trước khi ấu đế đăng cơ, y vì phò tá tiên hoàng mà sức cùng lực kiệt, chết nơi đất khách. Nương tử, nhi tử và cả gia quyến ấm êm ấy cũng từ đó tan tác như bèo dạt mây trôi. Khi ấy Chu Lương Chiêu đã làm gì? Hắn quỳ trước long sàng cầu xin tiên hoàng trước lúc băng hà cho hắn bảo hộ họ, nhưng rồi thì sao. Hắn chỉ là một lão quan văn, quyền lực bị kìm kẹp tứ bề, cuối cùng chỉ có thể trơ mắt nhìn gia đình bằng hữu từng người lưu lạc. Hiện tại, khi vó ngựa sắp chạm tới mảnh đất trong lời hẹn năm xưa, trong lòng hắn mười phần tư vị thì đến bảy phần là chua xót. Nhưng hắn biết mình không thể làm gì khác. Mười sáu năm làm du hồn đã cuốn trôi quá nhiều thứ. Hắn khẽ nhếch môi, nụ cười nhạt nhòa đầy trớ trêu. Chuyện cũ phủ bụi đến thế rồi, nhi tử của y giờ này có lẽ cũng đã là thiếu niên trạc tuổi thân xác Chu Chiêu Chi này. Chỉ mong trời cao còn chút mắt xanh, cho họ một đời không quá khốn cùng. Hoài niệm đến đó là đủ. Chu Lương Chiêu vốn không phải kẻ bi lụy, chỉ là giữa cảnh sắc hữu tình này, bóng dáng cố nhân vô tình hiện lên, khuấy động mặt hồ vốn đã lặng trong hắn. Giờ đây hắn chỉ muốn sống trọn một đời cho riêng mình, mong rằng thiên địa đã cho cơ hội thì vận mệnh cũng sẽ xoay theo hướng khác, nghiệp cũ đừng bám riết nữa. Nghĩ vậy, hắn thúc nhẹ vào hông ngựa, tiến sâu về phía Thuận Hoá. Tiếng vó ngựa gõ đều trên con đường đá dẫn vào thôn nhỏ. Cảnh sắc đón hắn là những mái nhà san sát, sân phơi ngập nắng, bụi cây xanh mướt và tiếng chim ríu rít trên cao. Không nằm sát biển, nhưng trong gió vẫn phảng phất cái khí trời miền sông nước, như rưới một làn mát lên tâm trí đang còn vương chút sầu của hắn. Hắn không kìm được mà hít sâu, cảm nhận sự thanh sạch nơi đầu thôn. Người trong thôn nghe tiếng ngựa lạ liền tò mò ngẩng nhìn. Có lẽ hiếm khi họ thấy một thiếu niên tuấn tú, khí chất tựa trích tiên, ung dung cưỡi ngựa như vậy. Mấy cô nương trẻ len lén che miệng cười, mắt không giấu nổi hiếu kỳ. Bị nhìn chằm chằm, Chu Lương Chiêu cũng hơi ngượng. Thân xác Chu Chiêu Chi này thực sự rất giống hắn thuở trẻ, phong lưu ngọc thụ, nên hắn hiểu vì sao các nàng xao xuyến. Trong lòng cái hồn già cỗi ấy vẫn không khỏi tự đắc. Lâu lắm rồi hắn mới được hưởng ánh mắt ngưỡng mộ như vậy. Đi hết con đường làng, hắn dừng lại trước căn nhà có tre già che kín phía sau. Trên bảng đầu thôn có ghi Lý thẩm muốn bán nhà, vừa hay hắn đang cần nơi dung thân. Mái tranh đã xám màu sương gió, nhưng khung gỗ xoan đào vẫn còn chắc. Vừa thấy hắn xuống ngựa, một phụ nhân trung niên đôn hậu nhưng ánh mắt lanh lợi đã nhanh nhẹn bước ra. “Kìa, vị công tử này tìm già có việc chi?” Hắn chắp tay thi lễ: “Tại hạ họ Chu, mới từ phía Bắc về đây. Nghe thẩm muốn nhượng lại căn nhà, nên mạn phép đến xem.” Nghe đến chuyện mua nhà, ánh mắt Lý thẩm lập tức sáng lên. Thẩm mở cổng, vừa dẫn hắn vào vừa liến thoắng kể đây là phúc địa, trước sông sau núi, hàng xóm hiền lành, nay vì lên phố huyện ở với con trai nên mới bán, giá năm mươi lạng bạc. Chu Lương Chiêu thầm bật cười. Ở thôn này, năm mươi lạng đủ mua nửa cái chợ. Hắn thong thả đi một vòng, gõ nhẹ vào cột nhà, nhìn vết mọt trên xà ngang, liếc giếng nước đã rêu phong rồi mới từ tốn nói rằng mùa mưa chắc sẽ dột, giếng phải khơi lại, hàng rào phía Tây cần dựng mới, vào ở phải tốn không ít công sửa sang. Giọng hắn vẫn ôn hòa, nhưng ánh mắt mang theo uy áp của người từng ở chốn triều đình. “Hai mươi lạng bạc. Ta trả ngay, thẩm không cần dọn dẹp nhiều, những thứ còn lại ta tự lo.” Lý thẩm ban đầu còn định mặc cả, nhưng nhìn túi bạc nặng trịch cùng với nhận xét của hắn, cuối cùng cũng chỉ có thể cười xòa mà đồng ý. Thế là hắn trở thành chủ nhân căn nhà cuối thôn. Đứng giữa sân nhìn mái tranh xập xệ rồi nhìn đôi tay trắng trẻo của mình, hắn thở dài. Thân thể này yếu thật, nhưng may mà tiền bạc vẫn còn. Không có sức thì dùng tiền bù vậy. Hắn thuê mấy thanh niên trong làng sửa sang. Mái dột được thay, sân được lát lại, hàng rào tre dựng mới. Hắn đứng dưới gốc lộc vừng, phe phẩy quạt chỉ đạo đào một hồ nhỏ thả cá, trồng râm bụt đỏ dọc hàng rào. Nhìn bạc trong tay nải vơi đi mà bản thân không phải lấm lem, hắn thấy vô cùng sảng khoái. Thân thể tuy yếu, nhưng cái đầu và cái miệng vẫn sắc bén. Kiếp trước lao tâm khổ tứ đã đủ, kiếp này hắn chỉ muốn ăn ngon, tiêu dao tự tại. Chiều xuống, thợ thuyền rời đi, không gian trở lại tĩnh mịch. Hắn ngồi trên bộ bàn ghế tre mới đóng còn thơm mùi nắng, nhìn hàng rào râm bụt rung rinh trong gió. Bình yên. Rốt cuộc sau hai kiếp người, Chu Chiêu Chi cũng đã nhặt được hai chữ ấy cho riêng mình.

Bình luận (0)

Đăng nhập để bình luận

Chưa có bình luận nào!

Danh sách chương

Cấu hình đọc

Kích thước chữ
Aa Nhỏ
Aa Vừa
Aa Lớn
Kiểu chữ
a Có chân
a Không chân
a Lexend
Màu sắc
TNC
TNC
TNC
Chiều cao dòng
Thấp
Vừa
Cao