Tịnh Ngôn Cốc đang tuyển Nhóm dịch, đăng ký ngay tại đây!

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/2g3D8zVPfQ

Tịnh Ngôn Cốc và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Chương 4

9 Tôi bị vệ sĩ của Hoắc Đình Huyền "mời" lên xe. Ngay khoảnh khắc cửa xe đóng lại, Hoắc Đình Huyền không hề báo trước vồ lấy tôi, đè nghiến tôi xuống ghế sau xe. Tài xế phía trước thấy thế liền lặng lẽ bấm nút kéo tấm vách ngăn trong xe lên. Hoắc Đình Huyền vùi đầu vào hõm cổ tôi, hít ngửi mùi hương của tôi một cách tham lam và đầy sốt sắng. Tôi có thể cảm nhận được đôi môi mỏng hơi se lạnh của hắn dán hờ lên phần cổ nóng ran của mình, từng hơi thở đều phả hết lên sườn cổ tôi. Tôi có chút không thoải mái đẩy nhẹ hắn một cái. Giây tiếp theo, tay tôi đã bị hắn tóm lấy rồi đè chặt trên đỉnh đầu. Lực tay của hắn rất lớn, như cố ý muốn làm tôi đau, ra tay chẳng biết nặng nhẹ gì cả. "Đừng nhúc nhích." Giọng hắn rất trầm, tựa như đang bất mãn vì bị quấy rầy, bàn tay luồn vào bên eo tôi bóp mạnh một cái. Hoắc Đình Huyền rất tức giận về chuyện tôi lén lút đổi trường thi, qua một lúc lâu sau, sự u ám bao phủ giữa hàng lông mày của hắn mới dần tan đi, nhưng hắn vẫn chưa chịu đứng lên khỏi người tôi. Hắn chống một tay xuống bên tai tôi, hơi nâng nửa thân trên lên, đôi mắt nhìn chằm chằm vào mắt tôi, lúc lên tiếng lại giọng điệu không còn bốc hỏa như trước, nhưng cũng tuyệt đối chẳng tính là tử tế gì cho cam: "Cái thằng ôm cậu vừa nãy là ai." Tôi nhìn hắn, không khỏi nhớ lại ngày lễ tốt nghiệp. Hôm đó lớp tổ chức một buổi tiệc chia tay tốt nghiệp, Hoắc Đình Huyền cũng đi cùng tôi. Vốn dĩ tôi muốn tỏ tình với Hoắc Đình Huyền vào ngày hôm đó, nhưng vừa đi tới chỗ rẽ ở hành lang liền nhìn thấy một nữ sinh đang chắn trước mặt Hoắc Đình Huyền. Mặt cô ấy hơi ửng đỏ, nhưng vẫn lấy hết dũng khí mở lời: "Hoắc Đình Huyền, em thích anh, anh có thể làm bạn trai em được không?" Hoắc Đình Huyền vẫn giữ nguyên bộ dạng tâm lặng như nước cùng vẻ mặt nhạt nhẽo đó. "Xin lỗi, tôi không thích cô." Tiếp đó, tôi nghe thấy cô gái kia hỏi hắn: "Có phải vì Trần Tự không, từ khi Trần Tự xuất hiện anh không còn quen cô bạn gái nào nữa, có phải anh thích cậu ấy không." Tôi trốn sau cây cột hành lang, vì hồi hộp nên mấy ngón tay bất giác siết lại, bức thư tình trong tay cũng bị vò đến mức hơi biến dạng, tôi nín thở, vểnh tai nghe câu trả lời của Hoắc Đình Huyền. Vậy mà lại nghe thấy hắn bật cười giễu cợt đầy vô tình, tựa như vừa nghe thấy một câu chuyện nực cười nào đó: "Làm sao tôi lại đi thích cậu ta được chứ, cậu ta là con trai cơ mà, tôi cũng đâu phải đồng tính." Nhưng câu đầu tiên mà hắn hỏi tôi bây giờ không phải là chất vấn tôi tại sao lại lén đổi nguyện vọng, mà lại giống như đang hơi ghen tuông đi hỏi về mối quan hệ giữa tôi và Trương Bằng. Những thứ tình cảm thầm kín trong lòng tôi đột nhiên không giấu được nữa, tôi thầm nghĩ có phải hắn cũng có chút thích tôi, chỉ là chính hắn còn chưa nhận ra hay không. Tôi biết đây chỉ là phỏng đoán vô căn cứ của mình, nghe có vẻ cũng hơi nực cười, nhưng chỉ với một chút khả năng ít ỏi này, trái tim tôi cũng đã không kiềm chế được mà rộn ràng, khao khát muốn nói cho hắn biết tình cảm của mình lại dâng lên tột đỉnh vào giây phút này. Tôi ngước mắt kiên định nhìn hắn, mang theo vài phần ý vị thăm dò: "Cậu không hỏi tôi tại sao lại đổi trường à?" Sắc mặt của hắn lập tức tối sầm lại: "Cậu còn có mặt mũi mà hỏi cơ đấy, vậy cậu nói xem tại sao." Ánh mắt tôi nóng rực hướng về phía Hoắc Đình Huyền: "Bởi vì tôi thích cậu, tôi không muốn trơ mắt nhìn cậu yêu đương với người khác, cho nên mới lén sửa lại nguyện vọng." Hắn nhìn tôi hồi lâu, rồi chợt cười khẩy một tiếng: "Trần Tự mẹ nó cậu bị điên à, cậu tưởng mang chuyện này ra đùa thì tôi sẽ không tính toán chuyện cậu lừa tôi nữa sao." Tôi ngay lập tức biện bạch: "Tôi không nói đùa." Hắn lại nhìn tôi hồi lâu, chợt nhếch môi, thả lỏng cánh tay đang chống ở bên tai tôi ra, ép sát cơ thể đè nặng lên người tôi, hờ hững mở miệng: "Thế à? Vậy cậu chứng minh cho tôi xem đi." Tôi hỏi hắn: "Chứng minh thế nào." Hắn nhướng mày, những ngón tay thon dài gõ nhẹ lên môi mình, chậm rãi nhả ra hai chữ: "Hôn tôi." Đại não của tôi "Oanh" một tiếng trống rỗng, đầu óc trở nên mụ mẫm không kịp load dữ liệu, hơi ngẩn người ra nhìn hắn: "Cậu nói gì cơ?" Hắn cười càng xán lạn hơn: "Không phải nói thích tôi sao? Thế nào, ngay cả hôn tôi một cái cũng không dám à?" Tôi đăm đăm nhìn đôi môi đang đóng mở của hắn, trong đầu chỉ văng vẳng một âm thanh, hắn bảo tôi hôn hắn, chuyện này có phải đồng nghĩa với việc hắn cũng thích tôi không. "Trần Tự, lần sau cậu nên tìm cái cớ nào khá hơn..." Tôi ngóc đầu lên nhẹ nhàng phủ lên đôi môi vẫn đang lải nhải không ngừng kia, mắt cũng không chớp nhìn Hoắc Đình Huyền, thấy hắn chỉ hơi ngẩn ra, chứ không hề có biểu hiện ghét bỏ nào dù là nhỏ nhất. Tôi nhắm mắt lại làm sâu thêm nụ hôn này, tôi dần dung túng cho bản thân lún sâu, cảm nhận sự ngọt ngào giữa môi răng của hắn, thế nhưng chưa kịp để tôi nhấm nháp cho tử tế.

Bình luận (0)

Đăng nhập để bình luận

Chưa có bình luận nào!

Danh sách chương

Cấu hình đọc

Kích thước chữ
Aa Nhỏ
Aa Vừa
Aa Lớn
Kiểu chữ
a Có chân
a Không chân
a Lexend
Màu sắc
TNC
TNC
TNC
Chiều cao dòng
Thấp
Vừa
Cao