Tịnh Ngôn Cốc đang tuyển Nhóm dịch, đăng ký ngay tại đây!

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/2g3D8zVPfQ

Tịnh Ngôn Cốc và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Chương 2

03 Tôi nhất quyết không thò đầu ra khỏi gối,  chắc chắn Tạ Triệt không hề nghĩ đến chuyện người đang nằm cạnh mình hiện giờ không phải bạn gái anh. Anh xoa đầu tôi, nhẹ giọng dỗ: “Ngại à?” Tôi uể oải đáp: “Anh đi đi.” Anh cười bất đắc dĩ: “Anh đi chuẩn bị cơm trưa nhé, ngoan nào, em nghỉ thêm chút đi, lát nữa anh gọi dậy ăn.” Rầm! Cuối cùng cửa phòng cũng đóng lại. Bấy giờ tôi mới dám chui ra khỏi chăn, ngồi đực ra nhìn thân thể mình. Tôi nhéo mạnh một cái - Đau điếng! Không phải mơ!!! Bây giờ Tạ Triệt đang ở bên ngoài. Còn tôi, trên danh nghĩa là em gái anh, vậy mà lại… Tôi chỉ nhớ tối qua hai chúng tôi cùng tham gia một bữa tiệc, chắc chắn thứ rượu đó có vấn đề. Cả hai đều uống. Tôi khó chịu đến mức đầu óc mụ mị, còn anh lại nhận nhầm tôi là bạn gái, suốt cả buổi cứ “bảo bối” gọi tới gọi lui. Rồi chuyện thành ra thế này đây. Tôi ôm đầu che mặt, lòng rối như tơ vò: Giờ phải làm sao đây?! Tôi phải nghĩ cách thoát thân. Nhưng bếp nhà Tạ Triệt là kiểu mở, nếu tôi đi thẳng ra cửa chắc chắn sẽ bị phát hiện. Đang loay hoay tìm cách, thì anh đã lại quay về. Nghe tiếng mở cửa, tôi hoảng quá vội kéo chăn trùm lên kín đầu. Anh vỗ nhẹ lên đầu tôi qua lớp chăn: “Bé cưng còn đang ngại à?” Giọng anh dịu dàng đến không thể dịu dàng hơn. Trời ơi, lúc anh nói chuyện với bạn gái cũng nhẹ nhàng thế này sao? “Trong nhà hết Coca rồi, anh ra ngoài mua một chai về làm cánh gà Coca cho em. Ngoan nhé, nếu không thấy anh thì đừng cuống, anh quay lại ngay.” Bạn gái anh cũng thích ăn cánh gà Coca à? Cũng đúng, món ngon như thế, ai mà không thích cơ chứ. … Ê khoan, đừng nghĩ tới cánh gà nữa! Anh ấy sắp ra ngoài rồi! Quả nhiên ông trời không tuyệt đường sống! Lạy trời lạy Phật, ngài vẫn thương con! 04 Vừa nghe thấy tiếng cửa đóng, tôi lập tức bật dậy khỏi giường. Váy tôi rách tả tơi, đành mở tủ định mượn tạm quần áo bạn gái anh. Ai ngờ... mở ra thấy cả tủ toàn là đồ nam?! Hử? Sao không có lấy một mảnh đồ nữ vậy? Chẳng lẽ bạn gái anh có phòng thay đồ riêng? Thôi kệ, tôi không có thời gian lục tung nhà lên tìm nữa. Tôi vơ đại một chiếc sơ mi và áo khoác của anh mặc vào. Tạ Triệt rất cao, tận mét 89, cao hơn tôi những 20 phân. Tôi mặc đồ anh y như con nít chui vào đồ người lớn, rộng thùng thình. Tôi xắn ống tay và ống quần, nhặt luôn mảnh váy rách nhét vào túi, vừa lăn vừa bò chuồn khỏi nhà anh. Ra được khỏi khu chung cư, tôi thở phào nhẹ nhõm. Cuối cùng cũng thoát rồi! Dù sau này Tạ Triệt có phát hiện người tối qua không phải bạn gái anh, chắc chắn cũng không ngờ được… đó là tôi. Vậy thì tôi vẫn an toàn. Tình nghĩa anh em giữa chúng tôi vẫn còn cứu được! 05 Trên đường về, tôi ghé vào một cửa hàng thời trang nữ để thay sang bộ đồ tử tế rồi mới dám về nhà. Về đến phòng mình, tôi lăn một vòng trên chiếc giường mềm như mây. Tối qua tôi thức đến tận rạng sáng, sáng nay vừa mở mắt đã lao vào... hoạt động thể lực. Dây thần kinh căng như dây đàn cuối cùng cũng được thả lỏng. Tôi dặn quản gia đừng gọi mình, thế là lăn ra ngủ một mạch tới chiều mới dậy. May mà bố mẹ đang đi du lịch nước ngoài, không ai giục tôi ăn cơm. Tôi dụi mắt lảo đảo xuống nhà, định nhờ dì giúp việc nấu gì đó lót dạ. Ai ngờ vừa cúi đầu bước xuống đã thấy Tạ Triệt đứng chờ ngay dưới chân cầu thang. Anh ngẩng đầu, ánh mắt lướt qua tôi một cách nhàn nhạt: “Tỉnh rồi à?” Tôi lập tức nhớ đến câu “Bảo bối tỉnh rồi à?” mà anh nói sáng nay, rồi sau đó là hai tiếng liên tục vận động... Tôi theo phản xạ lùi lại nửa bước: “Anh...?” Ánh mắt anh thâm trầm khó dò. Tôi cố tỏ ra bất ngờ: “Sao hôm nay anh lại ở nhà thế?” Anh gõ ngón tay lên lan can gỗ: “Em đoán xem?” Em biết đường nào mà đoán hả anh giai! Tôi vội lái sang chuyện khác: “Anh ăn chưa? Em đói rồi, nếu anh cũng chưa ăn thì để dì nấu thêm phần nhé.” Anh nhìn tôi: “Giờ này mới ăn?” Tôi tỉnh bơ bịa chuyện: “Vâng, hôm qua về nhà mới phát hiện còn bài tập chưa làm, em phải làm cả đêm đến sáng mới xong, ban ngày ngủ bù luôn.” Anh mím môi cười như không cười: “Tối qua làm bài tập ở nhà?” Tôi gật đầu cái rụp: “Đúng rồi!” Anh đáp khẽ, giọng có chút ẩn ý: “Vậy thì ăn đi nào. Em gái yêu quý của anh đã mệt cả đêm rồi, đúng là nên ăn cho lại sức.”

Bình luận (0)

Đăng nhập để bình luận

Chưa có bình luận nào!

Danh sách chương

Cấu hình đọc

Kích thước chữ
Aa Nhỏ
Aa Vừa
Aa Lớn
Kiểu chữ
a Có chân
a Không chân
a Lexend
Màu sắc
TNC
TNC
TNC
Chiều cao dòng
Thấp
Vừa
Cao