Tịnh Ngôn Cốc đang tuyển Nhóm dịch, đăng ký ngay tại đây!

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/2g3D8zVPfQ

Tịnh Ngôn Cốc và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Chương 5

12 Sáng hôm sau, tôi thức dậy, vươn vai một cái rồi xuống lầu. Hiếm khi thấy Tạ Triệt có mặt ở phòng khách, anh chăm chú cầm đọc tờ giấy gì đó. Tôi thấy anh thì lên tiếng chào: “Hello anh.” Tạ Triệt khẽ “ừ” một tiếng, đặt tờ giấy sang bên: “Lại đây ăn sáng đi.” Tôi lắc đầu: “Em không ăn đâu.” Phải nhịn ăn và uống trước khi làm thủ thuật phá thai không đau, tôi còn phải gây mê nữa mà! Anh liếc nhìn tôi một cái, vậy mà chẳng hề ép tôi ăn như thường lệ. “Em ra ngoài à?” Tôi gật đầu: “Chút nữa em mới đi.” Anh không hỏi tôi đi đâu, mà chỉ hỏi: “Mộc Mộc có chuyện gì muốn nói với anh không?” Tôi ngẩn ra: “Hửm? Chắc là không có đâu?” Anh khẽ vén mấy sợi tóc lòa xòa bên trán tôi ra sau tai: “Thật không có gì à?” Tôi suy nghĩ rồi bảo: “À, có chứ. Em định ra nước ngoài để học lên thạc sĩ, anh cho em chút lời khuyên được không? Anh nghĩ nên đi đâu thì tốt?” Tạ Triệt im lặng khá lâu, tôi thấy lạ nên ngẩng đầu lên, bắt gặp ánh mắt sâu thẳm của anh. Ánh nhìn của anh tối lại: “Ra nước ngoài?” “Ừ mà, em sắp tốt nghiệp rồi còn gì? Em…” Anh cắt ngang lời tôi: “Ở lại trong nước đi. Trước giờ em đâu có ý định đi du học.” Đúng là trước kia không có. Vì thấy nước ngoài xa lạ, mà tôi vốn chẳng phải người dễ rời bỏ nơi quen thuộc. Nhưng mà... giờ chẳng phải đã có chuyện xảy ra rồi sao? Tôi không thể ở lại trong nước, sống cùng mái nhà với anh mà gây khó xử cho bạn gái anh được. Họ có thể không biết chuyện gì đã xảy ra, nhưng tôi thì để tâm. Nghĩ tới đó, tôi hỏi: “Anh, bạn gái anh là ai thế? Sao em chưa từng gặp?” Trang cá nhân của anh sạch sẽ, chẳng đăng gì liên quan đến con gái, càng chưa từng đưa ai về nhà cả. Tạ Triệt bước lại gần tôi: “Em gặp rồi.” Vốn dĩ khoảng cách giữa hai chúng tôi đã rất gần, anh lại tiến thêm một bước, khoảng cách lập tức bị xóa nhòa. Tôi ngửi thấy trên người anh mùi lá cam đắng nhè nhẹ. Tôi chưa kịp nghĩ xem “gặp rồi” nghĩa là gì. Lúc này, tôi chỉ cảm nhận được hơi thở anh phả nhẹ qua sống mũi mình khi anh cúi xuống. Ngưa ngứa. Yết hầu anh khẽ động, giọng trầm khàn khẽ vang lên: “Em thật sự muốn biết à?” Đồng tử tôi co lại, hoảng hốt bỏ chạy. “Không, không muốn biết đâu!” Tôi vơ lấy túi, chạy thẳng ra ngoài không dám ngoái đầu lại. Không ổn rồi! Không chạy là có chuyện thật đấy! 13 Tôi ngồi trên hành lang bệnh viện chờ đến lượt phẫu thuật, đầu óc rối bời. Lúc thì là đêm xảy ra tai nạn, Tạ Triệt ghé sát tai tôi thở gấp gọi tôi là "bé con", lúc lại là cảnh bố mẹ giục cưới, còn Tạ Triệt đáp: “Con có người mình thích rồi.” Cảnh tượng chuyển từ chiếc tủ quần áo trống trơn trong nhà anh, đến phòng khách sáng nay. Giữa không khí mập mờ như vậy, anh hỏi tôi: “Em thật sự muốn biết bạn gái anh là ai à?” Aaaaaa, dù có ngốc đến mấy tôi cũng nhận ra điều gì đó không ổn! Người anh thích… chẳng lẽ là tôi? Tôi ôm mặt, tôi là em gái anh cơ mà! Ca phẫu thuật đang tiến hành đến người trước tôi hai lượt, sắp đến lượt tôi rồi. Tôi nắm chặt váy, nhất thời không biết phải làm sao. Đèn trước phòng mổ tắt, người trước tôi đã vào trong. Còn tôi cứ mở điện thoại rồi lại tắt, rồi lại mở không ngừng. Tạ Triệt không gửi cho tôi dù chỉ một tin nhắn. Tôi đưa tay xoa bụng. Phôi thai còn quá nhỏ, cái gọi là thai máy vẫn chưa cảm nhận được gì. Tôi đứng dậy, hít sâu một hơi, quyết định đi rửa mặt cho tỉnh táo. Dòng nước lạnh xối lên mặt khiến tôi cuối cùng cũng bình tĩnh lại. Kệ đi! Đã xếp hàng lâu vậy rồi, bỏ thôi. Ai mà biết Tạ Triệt có lừa tôi hay không. Tôi hạ quyết tâm bước ra khỏi nhà vệ sinh nữ, chưa đi được bao xa thì bị ai đó ép sát vào tường. Giây tiếp theo, tôi bị ai đó giữ gáy và hôn mạnh. Tôi mở to mắt. Tạ Triệt nhìn tôi chằm chằm, như một con sói đã nhắm trúng con mồi. Nụ hôn của anh vụng về vô cùng, không hề có kỹ thuật, chỉ biết xâm chiếm tới tấp. Tôi cố đẩy anh ra nhưng lại bị giữ chặt hơn nữa trong vòng tay anh. Tôi sắp không thở nổi rồi! Khóe mắt tôi ươn ướt, nước mắt sinh lý trào ra. Tôi rên khẽ: “Anh… nhẹ thôi…” Anh buông tôi ra, tôi vừa kịp thở thì anh lại một lần nữa áp lên. Tạ Triệt dùng đầu ngón tay ấn mạnh khóe mắt tôi, nước mắt tôi từng giọt rơi xuống. Thấy tôi khóc, anh chẳng những không dừng lại mà còn thô bạo hơn nữa. Từ loa phát thanh, tiếng gọi số vang lên mơ hồ trong không khí. Đến lượt tôi làm phẫu thuật rồi. Tạ Triệt bế tôi đến một góc khuất không có ai, sống chết cũng không chịu buông ra. Tôi bị anh hôn đến mức chân tay bủn rủn, mềm nhũn ngã vào lòng anh. Cuối cùng anh cũng chịu buông tôi ra. Giọng anh vẫn còn vương vẻ dục vọng chưa tan hết, đầy quyến rũ: “Ca phẫu thuật của em bị lỡ rồi.” Ngón tay anh nhẹ nhàng lướt qua mặt tôi, từ hàng lông mày đến chiếc cằm nhỏ.

Bình luận (0)

Đăng nhập để bình luận

Chưa có bình luận nào!

Danh sách chương

Cấu hình đọc

Kích thước chữ
Aa Nhỏ
Aa Vừa
Aa Lớn
Kiểu chữ
a Có chân
a Không chân
a Lexend
Màu sắc
TNC
TNC
TNC
Chiều cao dòng
Thấp
Vừa
Cao