Tịnh Ngôn Cốc đang tuyển Nhóm dịch, đăng ký ngay tại đây!

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/2g3D8zVPfQ

Tịnh Ngôn Cốc và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Chương 4

Anh đi đến bên cạnh tôi, thoạt nhìn như vô tình nhưng thực ra không thể chống lại, đưa tay lấy túi của tôi. Đồ ăn ngoài được đóng gói rất kỹ, không thể nhìn thấy bên trong là gì. Xoẹt— Tạ Triệt xé luôn miệng túi. Vừa xé vừa nói: “Chiều anh đưa em đi bệnh viện kiểm tra nhé?” Tôi tuyệt vọng giữ tay anh lại: “Anh à, đừng tự tiện động vào đồ của em chứ!” Đừng mở ra! Bên trong có que thử thai đấy! Ngón tay anh khựng lại, anh cúi đầu nhìn tôi, thở dài khẽ đến mức gần như không nghe thấy. Anh đưa lại túi cho tôi, rồi xoa đầu tôi một cái: “Mộc Mộc, có chuyện gì cũng có thể nói với anh mà.” Tôi cắn môi không nói. Không thể nói với anh được… Là tôi đã ngủ với anh, giờ còn nghi ngờ mình đang mang thai. Thảm họa thật sự. 09 Tôi ngồi bệt trên thảm đờ đẫn nhìn hai vạch đỏ trên que thử thai. Lấy tờ hướng dẫn ra, chăm chú đọc từng dòng một. Có thai rồi. Tôi không tin! Tôi vứt que thử đi, bắt đầu tự dối mình bằng cách tìm kiếm trên mạng những câu trả lời mà tôi muốn. Giữa đống bài viết xác nhận “hai vạch là có thai”, cuối cùng tôi cũng tìm được một bài nói "que thử có thể sai lệch". Tôi thở phào nhẹ nhõm. Tôi biết ngay mà, chắc chắn là giả thôi. Thế là tôi như trút được gánh nặng, leo lên giường ngủ một giấc. Ngủ được hai tiếng thì tôi choàng tỉnh. Ác mộng, chết thật. Trong mơ, cô bạn gái không rõ mặt của Tạ Triệt phát hiện tôi mang thai nên đã đến tận nhà để trị tiểu tam. Tôi bị đánh cho một trận tơi tả. Huhu… Tôi lồm cồm ngồi dậy, tra cứu mấy bệnh viện gần đây. Thôi vẫn nên đi khám cho chắc. 10 Nhận được phiếu kết quả khám thai, tôi chỉ muốn chết quách đi cho xong. Bác sĩ có vẻ rất có kinh nghiệm, đầu còn chưa ngẩng lên đã hỏi: “Muốn giữ lại không?” Tôi vội vàng lắc đầu: “Không! Không giữ!” “Khoa Kế hoạch hóa gia đình, ra cửa rẽ trái.” Khoa Kế hoạch hóa đông người hơn tôi tưởng, tôi phải xếp hàng mãi mới lấy được số khám phá thai. Người đến đây phần lớn đều có người đi cùng. Chỉ có tôi cô đơn một mình, thật là… tội nghiệp quá đi mất. Đặt lịch xong, tôi như mộng du bước ra khỏi bệnh viện, đúng lúc nhận được tin nhắn từ người có tên lưu là “Anh trai”. [Mộc Mộc có muốn ăn tôm hùm đất không?] Tôi ngẩn người một lúc rồi trả lời anh: [Không muốn ăn] [Vậy có muốn ăn mực nướng không?] [Không luôn.] [Còn khoai tây lắc thì sao? Bé cưng ơi, anh đang ở phố ăn vặt, em muốn ăn gì anh mua mang về.] Tôi nhìn chằm chằm vào ba chữ "bé cưng ơi" hồi lâu. Lúc mới đến nhà họ Tạ thì tôi còn nhỏ lắm. Mẹ rất hay gọi tôi là "bé cưng ơi", bố với anh trai cũng gọi theo. Sau này tôi lớn, họ đổi cách xưng hô, gọi tên tôi. Chỉ còn mẹ vẫn giữ cách gọi ấy. Thỉnh thoảng lắm thì Tạ Triệt mới buột miệng gọi như thế. Trước giờ tôi không thấy có gì lạ, nhưng... bạn gái anh ấy, anh cũng gọi thế mà. Toàn thân tôi lúc này bị mất tự nhiên. [Không muốn ăn gì cả, hôm nay em bị chán ăn.] [Còn nữa, anh này, đừng gọi em là "bé cưng ơi" nữa, em lớn rồi mà.] Phía trên khung chat hiện dòng chữ "Đang nhập..." Sau gần nửa phút, anh chỉ gửi lại đúng một chữ. [Ừm.] Hẹn lịch phá thai là vào ngày mai. Chiều muộn, tôi ra sân sau hóng gió. Nằm trên ghế xích đu, lắc lư nhè nhẹ khiến người ta buồn ngủ. Tôi mơ màng cảm giác có thứ gì đó chạm vào môi mình. Tôi lẩm bẩm: "Anh ơi..." "Anh đây." Tôi trở mình: "Đừng làm loạn, em buồn ngủ lắm." Giọng nam trầm thấp cất lên hỏi: "Bé cưng có muốn vào phòng ngủ không?" Tôi buồn ngủ đến mức không suy nghĩ được gì, đáp bừa: "Ừm." Cánh tay anh vòng qua eo và chân tôi, bế tôi lên. Tôi hé mắt, nhìn rõ người bế mình là Tạ Triệt, rồi lại thiếp đi. Hồi trước mỗi lần tôi ngủ quên ngoài sân, anh cũng hay bế tôi vào. Nhưng không biết từ khi nào mà anh không làm thế nữa? Hình như là năm tôi 19 tuổi. Có lần sinh hoạt câu lạc bộ, tôi rủ anh đi cùng cho vui. Từ sau hôm đó, anh trở nên lạnh nhạt với tôi, như thể chỉ sau một đêm đã không còn thích tôi nữa. Thật là, biết thế đã chẳng rủ anh theo. Tôi theo bản năng ôm lấy cổ anh: "Anh ơi, sao anh không thích em nữa?" Bước chân anh khựng lại. "Bé cưng, anh..." Tôi không nghe thấy anh nói gì tiếp theo nữa, tôi buồn ngủ quá nên ngủ mất tiêu.

Bình luận (0)

Đăng nhập để bình luận

Chưa có bình luận nào!

Danh sách chương

Cấu hình đọc

Kích thước chữ
Aa Nhỏ
Aa Vừa
Aa Lớn
Kiểu chữ
a Có chân
a Không chân
a Lexend
Màu sắc
TNC
TNC
TNC
Chiều cao dòng
Thấp
Vừa
Cao