Tịnh Ngôn Cốc đang tuyển Nhóm dịch, đăng ký ngay tại đây!

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8KhZtR0ImH

Tịnh Ngôn Cốc và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Chương 3: Sỉ nhục và giẫm đạp lòng tự trọng

Vân Trúc Tâm bắt đầu lục lọi lại trí nhớ về những tình tiết liên quan đến Thẩm Phục trong cuốn tiểu thuyết mang tên 《Phong Tuyết》. Thẩm Phục – đại phản diện Alpha của truyện, năm nay mới 25 tuổi. Ở cái tuổi này, các Alpha thường là những kẻ khí thế bừng bừng, dã tâm hừng hực. Đứng sau lưng anh là Thẩm gia, một gia tộc kinh doanh công ty truyền thông có tiếng tăm, nắm giữ địa vị không hề tầm thường trong giới giải trí. Bất cứ nghệ sĩ nào đầu quân cho công ty của Thẩm gia đều sẽ nhanh chóng nổi đình nổi đám khắp cả nước. Trong guồng quay đó, Thẩm Phục đóng một vai trò không thể thiếu. Sự nghiệp của anh vừa mới khởi sắc, lại có người thầm thương trộm nhớ, mà trùng hợp thay, đối phương cũng đang có ý với anh. Có thực lực, có ngoại hình, lại có cả người thương tình đầu ý hợp, có thể nói anh đang ở thời kỳ "vó ngựa dồn dập, đắc ý xuân phong". Thế nhưng, giữa lúc anh đang tự phụ vào thực lực mà coi thường quyền quý, thì lại bị sắp đặt một cuộc hôn nhân thế thân đầy nhục nhã với một Omega mang danh tiếng xấu xa. Anh trở thành vật tế thần cho một cuộc giao dịch gia tộc, phải đi ở rể, phải "đổ vỏ", mất đi quyền kiểm soát công ty Thẩm thị. Anh thừa biết sau lưng mình có bao nhiêu gã Alpha đang cười nhạo. Sau này, mỗi ngày chung sống với Vân Trúc Tâm đều là một ngày anh phải nếm trải nỗi thống khổ của sự vùng vẫy trong bất lực. Thử nghĩ mà xem, một Alpha bình thường có dã tâm, có năng lực, có mục tiêu, chẳng ai lại cam chịu sống kiếp phụ thuộc vào một Omega cả. Anh hoàn toàn có thể theo đuổi những thứ tốt đẹp hơn! Vậy đối với một Alpha, điều gì là quan trọng nhất? Câu trả lời của Vân Trúc Tâm dĩ nhiên là: Tôn nghiêm! Vân Trúc Tâm hiện tại đã nắm bắt rõ tâm lý của Thẩm Phục khi tham gia hôn lễ này: tâm như tro tàn, mặt mày quét rác, chỉ biết cắn răng chịu đựng. Đó mới đúng là tâm lý của một kẻ phản diện. Chắc chắn lúc này anh đang hận thấu xương nguyên thân – kẻ đã dùng quyền thế ép buộc anh. Nỗi hận này giờ đây chỉ có thể đổ lên đầu cậu gánh chịu. Dù thấy thật bất công nhưng chẳng còn cách nào khác, để tránh việc sau này bị Thẩm Phục hủy hoại tuyến thể, cậu phải phá nát cái hôn lễ này càng sớm càng tốt. Xét về phía Vân Trúc Tâm, dù cậu có quậy phá thế nào cũng không ngăn được hôn lễ diễn ra, vậy thì phải ra tay từ phía Thẩm Phục – chọc giận anh ngay trước mặt tất cả khách mời. Cậu quyết định sẽ đổ thêm dầu vào lửa, sỉ nhục anh, giẫm đạp lên lòng tự trọng của anh! Chỉ cần Thẩm Phục đích thân tuyên bố tuyệt đối không kết hôn với Vân Trúc Tâm, khăng khăng hủy hôn, thì với tính cách của mình, Vân lão gia chắc chắn sẽ không hạ mình đi cầu xin người khác. Như vậy hôn sự này sẽ hỏng bét. Mất mặt là chuyện nhỏ, giữ mạng mới là chuyện lớn. Hạ quyết tâm xong, bước chân Vân Trúc Tâm càng thêm kiên định, cậu đi thẳng về phía phòng thay đồ. Chọc giận Thẩm Phục ư? Cậu chẳng ngại đâu! "Thiếu gia?" Quản gia Tống lên tiếng nhắc nhở, "Ngài đi nhầm hướng rồi, sân khấu ở phía bên này cơ mà." "Tôi biết." Vân Trúc Tâm không hề dừng bước. "Tôi đột nhiên thấy lễ phục bị bẩn, bây giờ tôi muốn đi thay bộ khác." Quản gia Tống nhìn tới nhìn lui cũng chẳng thấy chỗ nào bẩn, thậm chí đến một sợi tóc vương trên áo cũng không có. "Thiếu gia, có thể đợi lát nữa rồi thay không? Thẩm thiếu gia đã đi về phía sân khấu rồi." "Vậy cứ tạm dừng đi, quần áo quan trọng hơn." Vân Trúc Tâm ngay cả một cái liếc mắt cũng chẳng thèm ngó về phía trung tâm sân khấu, hoàn toàn không chút bận tâm. Không coi trọng đối tượng kết hôn, xem hôn lễ như trò đùa, nói dừng là dừng, cứ thế để Thẩm Phục "leo cây" tại đó! Theo như miêu tả trong sách, tính tình Thẩm Phục rất nóng nảy, chỉ cần bị bỏ rơi một lúc, chắc chắn anh sẽ vì cảm thấy bị Omega khinh thường mà nổi giận bỏ đi, kết thúc hôn lễ này luôn. Thà mất mặt còn hơn mất mạng, sau đó cậu có thể mượn thế lực Vân gia để né tránh sự trả thù của Thẩm Phục sau này. "Nhưng mà thiếu gia..." Cánh cửa phòng thay đồ bị Vân Trúc Tâm đóng sầm lại, mọi lời khuyên ngăn của quản gia Tống đều bị nhốt ngoài cửa. Để tránh hôn lễ xảy ra thêm biến cố, ông đành đi tìm viện binh. "Thiếu gia, ngài chỉ còn mười phút thôi đấy." "Biết rồi!" Đóng sầm cửa lại, đầu óc Vân Trúc Tâm vẫn còn rối như tơ vò. Mười phút, cậu có thể "leo cây" một lát chứ không thể trốn tránh cả đời. Vạn nhất Thẩm Phục kiên trì chờ bằng được, cậu vẫn cứ phải tiến hành hôn lễ, đã thế còn khiến sổ thù vặt của anh bị nợ thêm một khoản! Làm anh mất mặt trước bàn dân thiên hạ, món nợ này không hề nhỏ. Vân Trúc Tâm bắt đầu chọn lễ phục, định bụng sẽ thử sạch sành sanh từng bộ một cho bõ ghét. Đúng lúc này, người cha Alpha của nguyên thân tìm tới. "Vân Trúc Tâm, mở cửa ra! Không được tùy hứng!" "Con phải biết rõ hôm nay là dịp gì chứ!" Cha của nguyên thân – Vân Diễn, chủ yếu phụ trách mảng kinh doanh ở nước ngoài nên quanh năm suốt tháng sống xa nhà. Ông là người nghiêm túc, hôm nay mới từ nước ngoài gấp rút bay về để dự hôn lễ của con trai cả, xong việc ngày mai lại phải bay đi dự hội nghị ngay. Vì xa cách nhiều hơn gần gũi, ông vốn không vừa mắt đứa con Omega được nuông chiều sinh hư này. Mỗi lần hai cha con nói chuyện là một lần đối chọi gay gắt, khiến Vân Diễn ngoài mặt nghiêm nghị nhưng trong lòng cực kỳ đau đầu. Dù cho Vân Trúc Tâm có không hài lòng với sự sắp đặt của lão gia đến mức nào, cũng không nên làm ra hành động bỏ mặc người khác lộ liễu thế này, điều này quả thực không giống tác phong ngày thường của cậu. Sự hiện diện của Vân Diễn tại đây đã đủ cho thấy Vân gia coi trọng hôn sự này đến nhường nào. Vân Trúc Tâm ngửa mặt nhìn trần nhà, xem ra trốn không thoát rồi. Vậy thì... chọn cách tìm thêm "khiên bảo vệ" vậy?

Bình luận (0)

Đăng nhập để bình luận

Chưa có bình luận nào!

Danh sách chương

Cấu hình đọc

Kích thước chữ
Aa Nhỏ
Aa Vừa
Aa Lớn
Kiểu chữ
a Có chân
a Không chân
a Lexend
Màu sắc
TNC
TNC
TNC
Chiều cao dòng
Thấp
Vừa
Cao