Tịnh Ngôn Cốc đang tuyển Nhóm dịch, đăng ký ngay tại đây!

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8KhZtR0ImH

Tịnh Ngôn Cốc và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Chương 4

Cánh cửa phòng thay đồ khẽ động, Vân Trúc Tâm không tình nguyện hé ra một khe nhỏ, lén quan sát tình hình bên ngoài. Vừa chạm phải ánh mắt nghiêm nghị của Vân Diễn, cậu liền làm ra một hành động nằm ngoài dự tính của ông. Vân Trúc Tâm kéo tay cha mình, thân thiết lôi ông vào trong phòng. "Bố, con thực sự đang thay đồ mà, hôm nay con đại diện cho bộ mặt của Vân gia đấy." Vân Trúc Tâm xoay một vòng khoe bộ lễ phục mới, "Bộ này thế nào? Đẹp không ạ?" Đây là lần đầu tiên đứa con trai Omega kiêu ngạo này lộ vẻ ỷ lại vào ông. Cơn giận của Vân Diễn tan biến, ngữ khí cũng hòa hoãn hơn: "Được rồi, đều là người sắp kết hôn cả rồi, thay xong thì nhanh chóng ra ngoài đi. Đừng để Alpha nhà người ta cứ đứng chờ khô cả cổ, thật chẳng ra thể thống gì." Vân Trúc Tâm nghe vậy thì mặt không cảm xúc, tựa lưng vào cửa, chẳng nói chẳng rằng. Đã bao lâu rồi Vân Diễn không nhìn kỹ đứa con trai này? Những ưu thế của một Omega cấp cao cậu đều có đủ: cực kỳ xinh đẹp, ngạo nghễ, mê người nhưng cũng rất kiêu kỳ. Mấy năm nay ông bận rộn công tác, Trúc Tâm đều do một tay lão gia nuôi dưỡng. Vì cảm giác tội lỗi do thiếu thốn tình cảm, chỉ cần Trúc Tâm đưa ra yêu cầu không quá đáng, ông đều đáp ứng, ai ngờ lại nuôi thành cái tính nết "làm tinh" thế này. Về những lời đồn thổi bên ngoài, Vân Diễn cũng nghe loáng thoáng. Ông vốn ít quan tâm đến đời tư của con, lại càng không tiện hỏi thẳng xem cậu đã bị đánh dấu vĩnh viễn hay chưa. Ông chỉ hối hận vì đã để con mình phải chịu tổn thương lớn mà mình không hề hay biết. Nhưng Vân Diễn tin một điều: lão gia làm vậy nhất định có lý do, việc của ông là tuân thủ. "Ta biết con không hài lòng với Thẩm Phục. Con lại chẳng chịu nói cho ta biết đêm hôm đó rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì mà khiến ông nội giận đến mức kiên trì bắt con cưới người nhà họ Thẩm. Đây cũng là việc trước đó chính miệng con đã đồng ý, giờ đã đến nước này, không còn đường lui nữa đâu." Vân Trúc Tâm cũng muốn nói lắm chứ, nhưng cậu vừa mới xuyên qua, làm sao mà biết được cái "đêm hôm đó" là đêm nào! "Bố, tại sao nhất định phải là Thẩm Phục? Mọi người không sợ... Thẩm Phục sẽ bắt nạt con sao?" Chỉ có con đi bắt nạt người ta chứ ai dám đụng vào tiểu làm tinh như con, Vân Diễn thấy hơi buồn cười: "Đây là quyết định của ông nội. Ta đã điều tra Thẩm Phục rồi, cậu ta không có năng lực đó để bắt nạt con đâu, cứ yên tâm đi." Ý chí của Vân Trúc Tâm bắt đầu lung lay, dù sao Vân gia cũng là hậu thuẫn vững chắc của cậu. "Vậy người phải hứa với con, nếu con bị cậu ta bắt nạt, người phải giúp con đánh trả đấy!" Ánh mắt Vân Diễn lập tức trở nên kiên định: "Chắc chắn rồi." Có lời hứa này, Vân Trúc Tâm cuối cùng cũng chịu bước ra đối mặt với hôn lễ. Đến thế giới xa lạ này, sự cam đoan của Vân Diễn khiến cậu thấy an lòng hơn hẳn. Cùng lắm thì sau này sống ly thân, rồi tìm cách ly hôn sau. Đẩy cửa phòng thay đồ ra, Vân Trúc Tâm khôi phục lại vẻ cao ngạo vốn có, ánh mắt như thể coi rẻ cả chúng sinh. Quản gia Tống đưa tới một bó hoa cầm tay. Vân Trúc Tâm ngoài mặt thì hờ hững nhưng trong lòng lại không nhịn được mà trầm trồ: bó hoa đẹp quá! Những cánh hồng đỏ thẫm xếp tầng tầng lớp lớp, dải lụa mềm mại bao quanh che đi những chiếc gai sắc nhọn. Có thể thấy người làm ra nó đã cực kỳ tâm huyết, nhìn qua chẳng thể chê vào đâu được. "Đây là Thẩm thiếu gia đích thân làm cho Trúc Tâm thiếu gia đấy ạ. Nghe nói cậu ấy đã thức trắng cả đêm mới làm ra được bó hoa ưng ý nhất này." Quản gia Tống bồi thêm một câu. "Đó là việc cậu ta nên làm." Vân Trúc Tâm miệng cứng lòng mềm, cầm lấy bó hoa đi thẳng. Bó hoa này chắc vốn định làm cho "thụ chính" đây mà, tiếc thật, giờ lại rơi vào tay mình. Người chứng hôn là một hậu bối nhà họ Vân, cũng là một đại minh tinh đang nổi. Người này dẫn lối cho Vân Trúc Tâm và Thẩm Phục lên đài để cử hành hôn lễ. Vị đại minh tinh kia thao thao bất tuyệt rất nhiều, nhưng Vân Trúc Tâm chẳng lọt tai chữ nào. Cậu dán mắt nhìn xuống bậc thang, trong đầu vẫn luẩn quẩn câu nói của Vân Diễn lúc nãy. Cậu cứ cảm thấy cha mình có ẩn ý gì đó, dường như cậu đã bỏ sót một chi tiết cực kỳ quan trọng. Nhưng rất nhanh sau đó, cậu đã hiểu câu "Cậu ta không có năng lực bắt nạt con" nghĩa là gì. Tại sao cậu không nhớ trong sách có đoạn Thẩm Phục là một Alpha tàn tật cơ chứ! Lại còn là loại phải ngồi xe lăn! Khi Vân Trúc Tâm bước lên sân khấu, "nhân vật chính" còn lại của buổi tiệc là Thẩm Phục cũng được quản gia Tống đẩy xe lăn từ phía bên kia tiến lại gần. Vân Trúc Tâm trợn tròn mắt, phải cố gắng lắm mới giữ được vẻ mặt bình thản. Một Alpha đến đứng cũng không vững thì nói gì đến chuyện bắt nạt cậu, ngay cả việc "đánh dấu" thôi cũng đừng hòng mơ tới! Dưới khán đài rộ lên một tràng cười nhạo nhắm thẳng vào Thẩm Phục, chính là đám người nhà họ Thẩm. Đúng là lũ mất dạy. Vân Trúc Tâm liếc nhìn về phía Vân Diễn, rõ ràng là đang bày tỏ sự bất mãn. Vân Diễn hiểu ý, lạnh lùng sai người "mời" đám người nhà họ Thẩm ra chỗ khác. Tiếng cười nhạo lập tức im bặt. Thẩm Phục thu hết mọi chuyện vào tầm mắt, nhưng trong lòng anh vẫn chỉ quẩn quanh những ký ức vừa rồi. Thẩm Phục tự biết mình chẳng phải chính nhân quân tử gì. Để đạt được mục đích, anh sẵn sàng dùng mọi thủ đoạn. Nhà họ Thẩm chẳng có lấy một người tốt, Thẩm Phục hoàn toàn đồng ý với nhận định này. Anh là con thứ hai trong nhà. Cha anh có bốn con trai Alpha và một Omega, còn bên ngoài có bao nhiêu đứa nữa thì chẳng ai hay. Doanh nghiệp Thẩm thị có cơ ngơi 30 năm tại thành phố D, chiếm nửa giang sơn kinh tế nơi đây. Nhưng khi quyền điều hành rơi vào tay cha anh, quy mô đã bị thu hẹp mất một phần ba, dù vậy nó vẫn là một miếng mồi ngon. Năm 20 tuổi, Thẩm Phục tiến vào công ty, cùng ba người anh em Alpha và đám con riêng không nhớ nổi tên tranh quyền đoạt thế ngày đêm không nghỉ. Thắng thì làm vua, thua thì làm chó chạy cùng đường. Ban đầu bọn họ đấu đá lẫn nhau, nhưng khi thấy Thẩm Phục đã chạm tay vào ghế người kế vị, bọn họ liền liên minh để trừ khử anh. Không ngoài dự đoán, Thẩm Phục thua cuộc, hai chân trọng thương đến mức tàn phế. Cha anh không phải không biết đám con trai đang làm gì, ông ta chỉ đợi đến lúc tính mạng Thẩm Phục bị đe dọa mới xuất hiện để cứu anh, rồi dưới danh nghĩa "dưỡng thương" mà tống anh về quê cũ. Chỉ có Thẩm Phục rõ nhất, anh đã hoàn toàn trở thành một quân cờ bị vứt bỏ, trong khi cha anh vẫn nắm quyền khống chế cả Thẩm thị. "Lão nhị, thua là thua, con phải chấp nhận. Lo mà dưỡng thương cho tốt, khi nào thời cơ đến, ta sẽ đón con về." Cha anh nhấp một ngụm trà, nhìn lá trà đọng dưới đáy ly, hồi lâu mới thở dài một tiếng: "Đây là ý nguyện của mẹ con." Đáp lại ông ta chỉ là một tiếng sầm cửa lạnh lùng của Thẩm Phục.

Bình luận (0)

Đăng nhập để bình luận

Chưa có bình luận nào!

Danh sách chương

Cấu hình đọc

Kích thước chữ
Aa Nhỏ
Aa Vừa
Aa Lớn
Kiểu chữ
a Có chân
a Không chân
a Lexend
Màu sắc
TNC
TNC
TNC
Chiều cao dòng
Thấp
Vừa
Cao