Tịnh Ngôn Cốc đang tuyển Nhóm dịch, đăng ký ngay tại đây!

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/2g3D8zVPfQ

Tịnh Ngôn Cốc và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Chương 13

Tôi được tạo ra bởi một cặp vợ chồng vừa mới mất đi đứa con của mình. Kể từ ngày tôi ra đời, chức trách của tôi chính là ở bên cạnh bầu bạn với người mẹ đáng thương kia. Bà coi tôi như vật thay thế cho đứa con đã khuất của mình, mặc quần áo cho tôi, tắm rửa, đút cơm, dạy tôi tập nói, cùng tôi chơi đùa... Hàng xóm láng giềng bàn ra tán vào về bà, nói bà bị mắc chứng tâm thần hoang tưởng. Chồng bà chịu không nổi nữa, liền nhẫn tâm xé xác tôi ra rồi vứt chỏng chơ vào một góc ngoài nhà, gầm rú lên với bà: "Con của chúng ta mất rồi, đó chỉ là một con búp bê thôi!" "Búp bê thì làm sao mà sống lại được chứ!" Người đàn bà tội nghiệp nghẹn ngào khóc ngất. Bà rõ ràng nhìn thấy tôi đã sống lại mà. Tôi được truyền vào quá nhiều thứ tình cảm, cho nên không tự chủ được mà có thêm một tia sinh khí. Tôi sẽ ôm lấy bà mỗi khi bà rơi lệ, sẽ chớp chớp mắt mỗi khi cùng bà chơi đùa, và sẽ yếu ớt phát ra một tiếng "chúc ngủ ngon" mỗi khi bà dỗ dành tôi vào giấc ngủ. Thế nhưng trong mắt người chồng, tôi lại là thủ phạm khiến vợ mình mắc bệnh tâm thần. Thế là tôi bị xé nát một cách vô tình. Lúc đó tôi mới nhận ra, sự tồn tại của tôi từ trước đến nay đều chỉ là một món đồ thay thế. Tôi không nên tồn tại trên đời này... Ngày hôm đó trời đổ mưa xối xả như trút nước. Tôi nằm trong vũng bùn đất ẩm ướt, suýt chút nữa là biến thành chất dinh dưỡng hòa vào lòng đất. Ngay sau đó, có một đôi bàn tay nhỏ bé đã nhấc tôi ra khỏi vũng bùn. Cậu bé lau sạch sẽ khuôn mặt cho tôi, ôm chặt lấy tôi không buông: "Mày cũng bị bỏ rơi rồi hả?" "Từ nay trở đi, tao sẽ không bỏ rơi mày đâu." "Tao sẽ mãi mãi ở bên cạnh mày." Cậu mặc một bộ quần áo rách rưới, rách tả tơi. Cánh tay nhỏ nhắn lộ ra ngoài đầy những vết bầm tím, xước xát lốm đốm. Tôi từng nghe người khác bàn tán qua, cha của cậu là một con ma men, cứ uống rượu vào là lại bạo hành gia đình, đánh đập vợ con. Người vợ chịu đựng không nổi nữa, đã bỏ trốn vào một đêm khuya thanh vắng, không hề mang theo đứa con này đi cùng. Thế là đứa trẻ lại càng bị đánh đập dã man hơn. Tôi muốn vươn cánh tay của mình ra để lau đi giọt nước mắt trên mặt Lục Tắc, thế nhưng cánh tay búp bê đã bị giật đứt lìa rồi, tôi không thể chạm tới được.

Bình luận (0)

Đăng nhập để bình luận

Chưa có bình luận nào!

Danh sách chương

Cấu hình đọc

Kích thước chữ
Aa Nhỏ
Aa Vừa
Aa Lớn
Kiểu chữ
a Có chân
a Không chân
a Lexend
Màu sắc
TNC
TNC
TNC
Chiều cao dòng
Thấp
Vừa
Cao