Tịnh Ngôn Cốc đang tuyển Nhóm dịch, đăng ký ngay tại đây!

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/3VcK8c45qS

Tịnh Ngôn Cốc và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Chương 8

Nụ cười mang tính chất nghề nghiệp, ngọt ngào, vô hại của "tiểu thần tượng Nghê Nghê" trên mặt cậu ta biến mất. Nghê Nghê lúc lạnh lùng mang theo uy nghiêm và áp lực bẩm sinh của người nhà họ Nghê — những kẻ ở vị thế bề trên. "Tôi coi các người là bạn, tưởng rằng các người sẽ khác với những người khác, nên mới đưa anh ấy đến gặp bạn bè của tôi." Không khí trong hậu trường lập tức đông cứng lại. "Các người hỏi tôi thích anh ấy ở điểm nào?" Nghê Nghê lạnh lùng nói, "Tôi thích anh ấy thích tôi, tôi thích nhìn anh ấy nhìn tôi, tôi để tâm đến việc anh ấy để tâm đến tôi, đã thỏa mãn trí tò mò của các người chưa?" Mấy cô gái bị dọa sợ, nhìn nhau không dám lên tiếng. Nghê Nghê không thèm quan tâm đến họ, rảo bước đi tới, bóp nhẹ lòng bàn tay tôi rồi ngồi xổm xuống, ngửa mặt nở một nụ cười vừa có chút lấy lòng vừa có chút xót xa với tôi. "Anh ơi, xin lỗi nhé, tôi thất hứa rồi. Tôi không nên đưa anh đến đây, làm anh buồn rồi." Tôi xoa xoa cái đầu bù xù của cậu ta: "Không sao đâu. Cậu thấy đó, thế giới này luôn xuất hiện rất nhiều chuyện ngoài ý muốn, có rất nhiều bất khả kháng, cậu vĩnh viễn không thể đưa ra một lời hứa chắc chắn sẽ thực hiện được." Hôm đó Nghê Nghê đã khiêu khích Nghê Kim rằng: "Tôi sẽ không để người mình yêu phải chịu một chút ấm ức nào." Câu nói này thật ra Nghê Kim cũng từng nói với tôi. Lúc mới nghe tất nhiên là rất cảm động, nhưng ai mà lại đi tin vào những lời đó chứ? Đều chẳng còn là trẻ con nữa rồi. Ồ, trừ cái người trước mặt này ra. Tôi khẽ thở dài: "Cậu không cần quá tự trách, tôi cũng không phải làm bằng thủy tinh." Nghê Nghê lại kéo tôi đi ra ngoài, mặc kệ quản lý ở phía sau gào thét. Ra ngoài bị gió lạnh thổi qua, cậu ta đội cái mũ tai mèo xù xì lên đầu tôi, tỉ mỉ chỉnh lại cho ngay ngắn. Cậu nhóc đi giày cao gót nên cao hơn tôi một chút. Lúc này trong đôi mắt đang cúi xuống nhìn tôi toàn bộ đều là hình bóng của chính tôi. Trong khoảng cách gần gũi và đầy mập mờ này, cậu ta dùng lại chất giọng thiếu niên trong trẻo lạnh lùng vốn có của mình, nói với tôi: "Cho dù anh là đá hay là thủy tinh, thì đều là người cần được bảo vệ thật tốt. Lần này anh không được tha thứ cho tôi đâu, bởi vì rất nhiều chuyện đều trở nên tồi tệ đi trong sự tha thứ và tái phạm không ngừng." Tôi không dám cười cái mớ lý lẽ cùn của cậu ta, bèn dỗ dành như dỗ trẻ con: "Được rồi, không tha thứ." Cậu ta biết tôi đang lấy lệ, quýnh quáng dậm chân tại chỗ, nép sát vào tôi như chim nhỏ: "Anh! Tôi nói nghiêm túc đó!" Tôi xoa đầu cậu ta, nghiêm túc lặp lại: "Vậy thì tôi thật sự không tha thứ đâu nhé, nếu có một ngày tôi lật lại nợ cũ, cậu không được khóc đâu đấy." Nói thì nói vậy thôi. Thật ra có gì mà không buông bỏ được chứ? Đến cả anh trai cậu ta tôi còn tha thứ rồi mà.

Bình luận (0)

Đăng nhập để bình luận

Chưa có bình luận nào!

Danh sách chương

Cấu hình đọc

Kích thước chữ
Aa Nhỏ
Aa Vừa
Aa Lớn
Kiểu chữ
a Có chân
a Không chân
a Lexend
Màu sắc
TNC
TNC
TNC
Chiều cao dòng
Thấp
Vừa
Cao