Tịnh Ngôn Cốc đang tuyển Nhóm dịch, đăng ký ngay tại đây!

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8pdqUIH3yd

Tịnh Ngôn Cốc và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Chương 7

30 "Alô, A Hà à." Tên giao hàng bắt máy một cuộc gọi. "Lại hết tiền rồi sao? Anh mới chuyển cho em 5000 tệ cơ mà?” "Được được, anh biết tiền thuốc men của em rất đắt đỏ, đừng giận anh nhé, A Hà, anh sẽ gom đủ tiền gửi em nhanh nhất có thể..." Cúp máy xong, hắn đưa tay lau mồ hôi trên trán, khuôn mặt lộ rõ vẻ mệt mỏi rã rời. Chiếc xe điện nhỏ bé hòa vào dòng xe cộ ngoặt sang một góc khuất. Chẳng mấy chốc đã khuất dạng. …… Về tình hình dạo này của Thẩm Luật, tôi cũng có phong phanh nghe ngóng được vài đường. Nghe đồn vì để cưu mang cái hố đen không đáy Đường Hà. Từ bốc vác, bán máu, đến cả bán thận... việc gì Thẩm Luật cũng làm tuốt. Hắn là con nợ xấu, chẳng có công việc đàng hoàng nào chịu nhận hắn cả. Sau khi cắn răng bán đi một quả thận thì đến cả sức đi vác gạch cũng chẳng còn. Giờ đây chỉ có thể cắm mặt chạy giao hàng từ sáng đến tối, kiếm được đồng tiền mồ hôi nước mắt nào là cống nạp sạch sành sanh. Đã thảm hại đến bước đường cùng này rồi. Thế mà vẫn không mảy may nghi ngờ Đường Hà là một con ả đào mỏ. Tôi thiết nghĩ cái não yêu đương mù quáng này của Thẩm Luật chắc cũng phải được xét duyệt ở mức tàn tật cấp độ năm rồi ấy chứ. 31 Tôi rất muốn vỗ tay hô hào cổ vũ. Nhưng sau cùng cũng chỉ mỉm cười cho qua. Trong bữa tiệc đêm đó, tôi không kìm được đã uống nhiều hơn vài ly. Trong trạng thái chếnh choáng hơi men, tôi thuận tay bấm gọi cho tài xế. "Đến Thịnh Tước đón tôi." "......" Đầu dây bên kia không có tiếng trả lời. Vài giây sau, cuộc gọi bị ngắt. Người đến đón tôi lại là Phong Thời. 32 Phong Thời chầm chậm tiến về phía tôi. Mang theo một làn hương mực lạnh lẽo thanh tao. Chiếc quần tây cắt may tỉ mỉ tôn lên vòng eo thon gọn săn chắc của anh ấy. Tôi ngẩng đầu nhìn anh ấy. Không nói năng gì, chỉ tủm tỉm cười. Phong Thời nâng cằm tôi lên, cẩn thận quan sát. "Cười ngọt ngào thế này, có chuyện gì làm cậu vui đến vậy." Tôi: "He he." Tôi vẫn tiếp tục cười ngốc nghếch. Một lát sau, tôi lại chẳng thể cười nổi nữa. Tôi ngước mắt lên hỏi: "Anh cứu tôi, sao lại không nói?" "Nói chuyện gì?" "Anh nói ra, nhà tôi sẽ đền đáp cho anh rất nhiều thứ tốt đẹp." Phong Thời nhạt nhẽo nhìn tôi, hững hờ "Ừ" một tiếng. Anh ấy chẳng có chút biểu cảm gì lạ thường. Nhưng một luồng cảm xúc khó tả lại trào dâng trong lòng tôi. "Anh không nói, tôi lại tưởng là người khác.” "Nên tôi... tôi nghĩ cậu ta đối xử rất tốt với tôi, tôi dành hết tất cả mọi thứ cho cậu ta, cũng đối xử thật lòng với cậu ta…” "Nhưng căn bản là sai bét…” "Cậu ta chưa từng cứu tôi, còn sai người đánh chết ông đây! Anh có hiểu cái cảm giác đó không?” "Tôi chỉ có thể nằm chờ chết, tất cả là vì tôi đã yêu lầm người..." Men say bốc lên đỉnh đầu, tôi run rẩy nắm chặt lấy áo Phong Thời, không ngừng gặng hỏi: "Sao anh không nói ra hả?” "Tại sao đến tận kiếp này mới nói cho tôi biết?" Hồi lâu sau. Phong Thời mới dịu dàng đáp lại mớ ngôn từ lộn xộn của tôi. "Đã phải chịu nhiều ấm ức lắm sao?" Đầu ngón tay hơi se lạnh của anh ấy nhẹ nhàng vuốt ve khóe mắt tôi. "Vậy tôi xin lỗi em nhé.” "Đừng khóc nữa, xin lỗi em." Tôi thẫn thờ nhìn anh ấy. Rồi đột ngột kéo mạnh cổ áo anh ấy xuống, rướn người hôn lên. 33 Lúc Thẩm Luật tìm đến tôi, là vào sáng sớm tinh mơ. Tôi mới vừa ngủ với Phong Thời xong. "Tần Thâm!" Thẩm Luật đứng ngoài trời dầm cơn mưa bụi, lớn tiếng gào thét: "Tần Thâm, tôi sai rồi! Tôi bị Đường Hà lừa rồi!” "Tôi không bao giờ tin phụ nữ nữa đâu! Những gì cậu nói đều đúng hết!” "Không phải cậu thích tôi sao? Tôi bằng lòng thử quen với cậu! Tần Thâm!" Trên người hắn đã chẳng còn đồng nào để bòn rút nữa. Nên Đường Hà cũng cạn kiệt kiên nhẫn. Cô ta bổn cũ soạn lại y như kiếp trước. Gửi ảnh cắt cổ tay, rồi chơi trò mất tích. Kết quả lúc Thẩm Luật đi giao đồ ăn đến quán bar lại bắt quả tang cô ta đang câu đại gia ở đó. Lúc ấy tôi bị tiếng gào của Thẩm Luật làm cho bừng tỉnh. Vừa ngóc đầu lên, đỉnh đầu đã bị một bàn tay vỗ vỗ. Thế là tôi mặc kệ tiếng la hét ỏm tỏi bên ngoài. Vùi đầu xuống tiếp tục mút mút mút. Phong Thời hừ nhẹ một tiếng trầm đục, không hề đẩy tôi ra. 34 Lúc Phong Thời đi làm. Chỉ có bàn tay đang cài khuy áo sơ mi là hơi khựng lại đôi chút. Dáng đi của anh ấy vẫn cứ phơi phới như mang theo gió. Khiến một đứa ngáp ngắn ngáp dài liên tục như tôi trông mới giống nằm dưới hơn. Tôi tiễn anh ấy ra cửa, không kìm được kề tai anh ấy thì thầm: "Tối nay em mang thuốc mỡ sang cho anh nhé." Phong Thời bảo: "Em vẫn chưa cai sữa à." Tôi lại ngứa răng, kéo rịt lấy không cho anh ấy đi. Nào ngờ cái thằng khốn Thẩm Luật vẫn chưa rời đi. Hắn trợn mắt há mồm nhìn chúng tôi: "Hai, hai người... Tần Thâm! Hắn ta là ai!" Tôi liếc hắn một cái. Móc điện thoại ra thông báo cho bảo vệ. Từ nay về sau, Thẩm Luật và chó không được phép bước vào. Thẩm Luật phẫn nộ một cách khó hiểu: "Mẹ kiếp, cậu thích tôi cơ mà! Thế mà còn đi làm xằng làm bậy với thằng khác! Có buồn nôn không hả!" Lời vừa dứt. Từ bên cạnh đã phóng tới một ánh nhìn lạnh lẽo.

Bình luận (0)

Đăng nhập để bình luận

Chưa có bình luận nào!

Danh sách chương

Cấu hình đọc

Kích thước chữ
Aa Nhỏ
Aa Vừa
Aa Lớn
Kiểu chữ
a Có chân
a Không chân
a Lexend
Màu sắc
TNC
TNC
TNC
Chiều cao dòng
Thấp
Vừa
Cao