Tịnh Ngôn Cốc đang tuyển Nhóm dịch, đăng ký ngay tại đây!

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8pdqUIH3yd

Tịnh Ngôn Cốc và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Chương 5: Gia chủ, đến giờ ngủ rồi, nhích cái chân ra chút đi

Suốt hai năm ròng, Thẩm phụ dường như đã quên mất ở cái trấn nhỏ quê cũ kia còn có một đứa con trai Alpha tàn phế, ông ta chẳng mảy may ngó ngàng cho đến tận ngày thông báo tin hỉ sự. Nghe đâu "Thái tử" hiện tại của Thẩm thị là lão Tam. Vân gia chấp nhận rót 11,5 triệu tệ vào công ty truyền thông của nhà họ Thẩm, với điều kiện là Thái tử Thẩm gia phải cưới Omega nhà họ Vân, và tuyệt đối không được nhúng tay vào việc kinh doanh của Thẩm thị nữa. Thật nực cười làm sao, vị Omega kia danh tiếng chẳng ra gì, nghe đồn đã bị đánh dấu, lại còn là một "làm tinh" chính hiệu, được cưng chiều đến vô pháp vô thiên, cực kỳ khó hầu hạ. Lão Tam nhà họ Thẩm đời nào chịu đồng ý, hắn đã sớm cao chạy xa bay ra nước ngoài. Những anh em khác cũng tranh cãi nhốn nháo hết cả lên, cuối cùng bọn họ mới sực nhớ ra giá trị lợi dụng cuối cùng của tên Alpha tàn phế Thẩm Phục, liền đẩy anh ra làm vật thế thân. Cưới ai cũng được, gả cho ai cũng chẳng sao, Thẩm Phục vốn không bận tâm. Lần này mẹ anh đích thân tìm đến: "Tiểu Phục, từ bỏ Thẩm gia đi con. Mẹ bây giờ chỉ mong con có thể bình an mà sống. Đứa trẻ nhà họ Vân kia mẹ xem qua rồi, xinh đẹp lắm, con sẽ thích thôi." Vị mẫu thân Beta vốn dành nửa đời mình để tranh sủng, từ nhỏ đã dạy con đạo lý phải "tranh", nay lại vì lợi ích của Thẩm phụ mà chạy đến khuyên con từ bỏ. Thẩm Phục thấy thật nực cười, anh lật cuốn tiểu thuyết cũ mèm mang tên 《Phong Tuyết》 mua từ hiệu sách về: "Mẹ, thiếu gia nhà họ Vân tên là gì?" Ở cái trấn nhỏ này chẳng có mấy hình thức giải trí, lão Đại nhà họ Thẩm còn cắt cả m.ạ.ng của anh, nên những tin tức bát quái ở thành phố A chẳng ai tốt bụng mà kể cho anh nghe. Mẹ Thẩm mừng rỡ: "Vân Trúc Tâm. Mẹ có mang ảnh theo đây, nếu con..." "Con đồng ý." Chỉ là một Omega bị nuông chiều quá mức thôi mà, chẳng có gì đáng sợ. Ngược lại, anh bỗng thấy tò mò muốn gặp chính chủ một lần. Chỉ một giờ sau khi Thẩm Phục đồng ý kết hôn, anh đã gặp được lão gia nhà họ Vân trong truyền thuyết. Vân lão gia liếc nhìn chiếc xe lăn của anh, khẽ cau mày, nhưng rồi cũng nhanh chóng gật đầu chấp thuận. Cứ thế, Thẩm Phục đặt chân đến thành phố A. Tại hôn lễ, mấy anh em nhà họ Thẩm ngoài mặt thì cười nói nhưng trong lòng đầy mưu tính vây quanh Thẩm Phục. Anh chẳng thèm để ý, chỉ chuyên tâm nhấm nháp miếng bánh ngọt lấp đầy bụng, cử chỉ vô cùng ưu nhã. "Ái chà lão Nhị, chú mày sắp bay lên cành cao làm phượng hoàng rồi. Hôm nay là ngày đại hỉ, phải vui lên chứ, Vân gia chi tận 9 triệu tệ đấy." Lão Đại vừa cười nói vừa đưa khăn ăn cho Thẩm Phục. Anh thản nhiên đón lấy, nhẹ nhàng lau khóe môi, nhưng khi nghe đến con số "9 triệu" thì khựng lại một chút, rồi lại mỉm cười lịch thiệp: "Nhờ ơn của đại ca và tam đệ, sau này em nhất định phải có quà hậu tạ." Thấy không chọc giận được Thẩm Phục, lão Đại nháy mắt với gã em họ. Gã em họ giả vờ kinh ngạc: "9 triệu hả? Đại ca, anh có nhớ nhầm không, em nhớ rõ ràng là 11,5 triệu mà, sao tự dưng lại thiếu mất... 2,5 triệu thế này?" "2,5 triệu kia dĩ nhiên là phải đứng lên mới lấy được rồi. Chính miệng Vân Trúc Tâm nói đấy." Rắc —— Chiếc đĩa sứ trắng đựng bánh ngọt của Thẩm Phục nứt toác. Nhưng lúc này chẳng ai chú ý đến anh, vì ở đằng kia, Vân Trúc Tâm đang hùng hổ cầm bình rượu đi "tẩn" mấy gã Alpha, tính tình hung bạo lộ rõ mười mươi. Trước khi lên sân khấu, thấy sắc mặt Thẩm Phục xanh mét, đám người nhà họ Thẩm không dám nói bậy nữa. Chỉ có lão Đại là đắc ý ra mặt: lão Tam trốn đi, lão Nhị coi như đi ở rể, lão Ngũ thì đứng về phía anh, giờ đây Thẩm gia đã nằm gọn trong túi anh rồi. Trên sân khấu, Thẩm Phục vẫn còn tức đến "đau cả gan". Dựa vào cái gì mà anh lại rẻ hơn lão Tam tận 2,5 triệu tệ? Lão Tam ngoài việc đứng được ra thì có gì hơn anh đâu? Tất cả chỉ vì đôi chân này sao! Phù dâu nhí mang nhẫn tới, tay Thẩm Phục hơi run khi đeo nhẫn cho Vân Trúc Tâm. Do chân tay không cử động được lâu ngày, tuyến thể của anh đã bắt đầu có dấu hiệu teo nhỏ, khiến thể lực bị bào mòn nhanh chóng. Anh luôn phải mang theo đồ ăn ngọt để bổ sung đường, mà từ sáng đến giờ anh mới chỉ ăn một miếng bánh nhỏ, hoàn toàn không đủ. Thế nhưng trong mắt Vân Trúc Tâm, cảnh tượng này lại mang một ý nghĩa khác. Ngoại hình của đại phản diện Thẩm Phục cực kỳ xuất chúng, thuộc kiểu người đứng trong đám đông là nhận ra ngay. Nhìn mặt rồi đến dáng, cuối cùng người ta mới chú ý đến đôi chân. Lúc này, gương mặt Thẩm Phục tái nhợt, anh đang tập trung đeo nhẫn cho cậu. Vì ngồi quá lâu nên lưng anh hơi khòm xuống do mỏi, cánh tay vì thiếu sức mà run rẩy nhẹ. Cộng thêm cái khí thế cố gồng lên sau khi bị nhà họ Thẩm sỉ nhục, trông anh chẳng khác nào một "đóa bạch liên hoa" yếu đuối cần được bảo vệ. Vân Trúc Tâm nhìn mà lòng trĩu nặng. Thẩm Phục dù gì cũng từng là một Alpha ưu tú, nay lại lâm vào cảnh nhục nhã phải đi kết hôn thế thân, ở Thẩm gia bị bắt nạt, gả đến Vân gia lại bị nguyên thân hành hạ. Việc anh hóa điên chỉ là chuyện sớm muộn. Cậu vừa thấy đồng cảm với anh, vừa thấy tội nghiệp cho cái kết cục thảm hại của chính mình sau này. Bị hủy hoại tuyến thể, bị tống ra nước ngoài, rồi chết rũ trên hoang đảo... Vân Trúc Tâm thấy mình còn thảm hơn! Hay là mình đối xử tốt với anh một chút, biết đâu lúc anh trả thù Thẩm gia sẽ nương tay với mình? Đến lượt Vân Trúc Tâm đeo nhẫn cho Thẩm Phục. Cậu quỳ một gối xuống để nhìn thẳng vào mắt anh. Khách khứa bên dưới xôn xao, không ngờ một kẻ kiêu ngạo như Vân Trúc Tâm lại chấp nhận hạ mình vì Thẩm Phục như vậy. Lúc này Thẩm Phục mới chú ý kỹ đến người bạn đời của mình. Một gương mặt tinh xảo, khí chất kiêu kỳ từ tận xương tủy, đúng chuẩn một Omega được cưng chiều từ bé. Có lẽ cú ngã đầu đời của cậu chính là việc phải kết hôn với anh. Trong ánh mắt của Vân Trúc Tâm có chút ý cười xen lẫn sợ hãi, chỉ có Thẩm Phục nhìn ra được điều đó. Giữa cơn mưa hoa giấy, anh nghe thấy cậu thì thầm vào tai mình, ánh mắt tràn đầy sự bối rối mà anh chưa từng thấy: "Tôi biết anh đã có người trong mộng. Vân Trúc Tâm tôi chưa bao giờ thích ép buộc ai cả, anh cứ yên tâm, sau đây tôi sẽ nhanh chóng sắp xếp chuyện ly hôn, cứ giao hết cho tôi."

Bình luận (0)

Đăng nhập để bình luận

Chưa có bình luận nào!

Danh sách chương

Cấu hình đọc

Kích thước chữ
Aa Nhỏ
Aa Vừa
Aa Lớn
Kiểu chữ
a Có chân
a Không chân
a Lexend
Màu sắc
TNC
TNC
TNC
Chiều cao dòng
Thấp
Vừa
Cao