Tịnh Ngôn Cốc đang tuyển Nhóm dịch, đăng ký ngay tại đây!

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8KhZtR0ImH

Tịnh Ngôn Cốc và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Chương 6

Thẩm Phục sững sờ nhìn cậu, rồi tức quá hóa cười: "Vân Trúc Tâm, cái hồi tôi còn đang lăn lộn trên thương trường thì cậu vẫn còn đang ở trường phân vân xem nên uống trà sữa vị gì đấy. Việc gì làm không được thì bớt nói khoác lại." Thẩm Phục thừa hiểu bây giờ anh đã hoàn toàn bị trói buộc với Vân Trúc Tâm, không thể ly hôn được, chỉ có kẻ trước mặt này là vẫn còn ngây ngô chẳng biết gì. Đã thế chính cậu ta là người "định giá" anh rẻ hơn 2,5 triệu, giờ lại còn bày ra bộ dạng ngây thơ giả tạo, thật nực cười. "Cái anh này!" Vân Trúc Tâm hếch cằm, tùy hứng nhét bó hoa vào lòng Thẩm Phục. Giữa những tiếng hò reo "hôn đi", cậu ngượng ngùng ôm lấy Thẩm Phục: "Dù sao cũng chẳng phải tôi ép anh, anh muốn nghĩ sao thì tùy!" Sự mềm lòng và thương hại lúc nãy của cậu đúng là thừa thãi, kẻ phản diện này căn bản không cần ai đồng cảm! Sau khi Vân Trúc Tâm đẩy Thẩm Phục xuống đài, anh liền lấy cớ không khỏe để về Vân gia nghỉ trước. Khách khứa cũng hiểu ý, thúc giục anh về tĩnh dưỡng. Thế là Thẩm Phục chỉ khẽ gật đầu với "vợ" mình rồi nhanh chóng rời đi, để lại Vân Trúc Tâm một mình tiếp đón hội bạn Omega. Ngồi trên xe, Thẩm Phục xoa thái dương, nhắm mắt nhớ lại bộ dạng lúc nãy của cậu mà bất giác cong môi. Bé Omega này cũng thật dễ trêu. Mở mắt ra, anh chạm phải bó hoa kiều diễm vẫn còn vương hơi thở pheromone nhàn nhạt của Vân Trúc Tâm. Một đóa hồng đỏ rực đầy gai góc. Vân Trúc Tâm này không giống như trong sách, đó là kết luận của Thẩm Phục sau cuộc gặp hôm nay. Nhờ việc Vân Trúc Tâm vừa dằn mặt hai gã Alpha mồm mép, cộng thêm việc đám người Thẩm gia bị đuổi đi, chẳng ai còn dám gây sự nữa. Buổi tiệc sau đó chỉ toàn là ăn uống vui vẻ. Đám Alpha cấp cao ở thành phố A tuy ghét Vân Trúc Tâm nhưng vẫn giữ lễ nghĩa, chỉ coi như không thấy cậu, dự một lát rồi về báo cáo với gia đình. Ngược lại, hội Omega lại cực kỳ thích cậu. Giữa các Omega không có mấy chuyện đấu đá, ai chẳng là bảo bối trong nhà. Bọn họ cũng chẳng ưa gì đám Alpha cấp cao cậy thế tuyến thể mạnh mà kiêu ngạo. Thậm chí trước đây, bọn họ còn lập một nhóm riêng để nhờ Vân Trúc Tâm "chỉ giáo" cách trêu chọc đám Alpha đó. Còn về tin đồn cậu bị đánh dấu vĩnh viễn, bọn họ chẳng tin một chữ. Có bị đánh dấu hay không, mũi của Omega lẽ nào lại không ngửi ra? Vân Trúc Tâm bị đám bạn lôi kéo chuốc cho một bụng rượu, cuối cùng say khướt trở về chủ trạch. Cậu ngồi ngây ngốc trong xe, nhìn cảnh đêm lướt qua ngoài cửa sổ. Gió đêm thổi vào gương mặt nóng bừng giúp cậu tỉnh táo đôi chút. Thật không ngờ mình lại xuyên thư rồi kết hôn một cách mơ hồ thế này. Ở thế giới cũ, Vân Trúc Tâm cũng là một Omega được chiều chuộng, tuy không giàu nứt đố đổ vách như Vân gia bây giờ nhưng cũng chưa từng phải chịu uất ức. Từ nhỏ cậu đã biết mình là con nuôi của Vân lão gia, tuy được đối xử như cháu ruột nhưng trong lòng luôn có một khoảng cách khó tả. Còn ở đây, cậu là con đẻ của Vân Diễn, cháu nội đích tôn của Vân Nghị lão gia. Càng nghĩ cậu càng thấy hối hận vì chưa đọc hết cuốn 《Phong Tuyết》. Vào đến chủ trạch, nghe quản gia nói lão gia đã đi nghỉ, Vân Trúc Tâm chớp chớp mắt. Chắc ông nội thất vọng về mình lắm nên mới không xuất hiện ở hôn lễ. Quản gia Tống đưa Vân Trúc Tâm vào phòng ngủ rồi giữ ý quay đi, nhanh chóng khép cửa rời khỏi. Về phần Thẩm Phục, anh từ chối bữa tối của đầu bếp, để bảo mẫu đẩy xe lăn vào phòng ngủ chung của hai người. Dinh thự Vân gia rất rộng, chỉ có lão gia và Vân Trúc Tâm ở, nay thêm anh. Người hầu cũng rất ít, chỉ có hai quản gia, một đầu bếp, một bảo mẫu và hai nhân viên vệ sinh. Chủ nhà cũng rất tâm lý khi lắp thêm một thang máy nhỏ cho anh. Căn phòng ngủ nằm ở cuối hành lang tầng hai. Mở cửa bước vào, không thấy những chữ "Hỉ" màu đỏ lòe loẹt, Thẩm Phục bỗng thấy nhẹ lòng. Anh từ chối sự giúp đỡ của bảo mẫu vì đã quen tự làm mọi việc khi ở trấn nhỏ. Thẩm Phục tắt đèn, căn phòng chìm vào bóng tối mờ ảo. Anh điều khiển xe lăn đến bên cửa sổ sát đất. Đêm nay trăng tròn, cảnh sắc thật đẹp. Một giờ sau, anh vẫn đứng đó thì nghe thấy tiếng bước chân loạng choạng của Vân Trúc Tâm trên cầu thang. Cậu đi lê thê, chậm chạp tiến về phía phòng ngủ. Cánh cửa mở ra, Thẩm Phục điều khiển xe lăn xoay lại, ẩn mình sau tấm rèm cửa. Vân Trúc Tâm đang say khướt, đầu đau như búa bổ nên chẳng thèm để ý xung quanh, cậu bước vài bước rồi lao thẳng xuống giữa giường. Thẩm Phục nhìn cậu nằm sấp, tốt bụng nhắc nhở: "Vân Trúc Tâm, nằm thế sẽ ngạt thở đấy." Vân Trúc Tâm nhắm tịt mắt, khó khăn nghiêng đầu qua một bên: "Đừng có ồn... để tôi ngủ!" Thẩm Phục không muốn làm phiền, nhưng vấn đề là phòng này chỉ có một cái giường, mà Vân Trúc Tâm thì chiếm sạch chỗ rồi, anh lại không phải kiểu người chịu ngủ sô pha: "Vân Trúc Tâm, tỉnh dậy đi." Vân Trúc Tâm lầm bầm: "Gọi là Gia chủ... Tôi bây giờ là chủ cái nhà nhỏ này!" Có vẻ cậu vẫn còn đang mơ màng với những lời tâng bốc của hội Omega lúc nãy. Thẩm Phục nhướng mày, nghe lời gọi luôn: "Gia chủ, đến giờ ngủ rồi, nhích cái chân ra chút đi." Vân Trúc Tâm lập tức tỉnh ngủ, bật dậy như lò xo. Đúng rồi, đêm nay cậu và Thẩm Phục ngủ thế nào đây? Phòng ngủ của cậu tự nhiên lòi ra một người lạ hoắc thế này!

Bình luận (0)

Đăng nhập để bình luận

Chưa có bình luận nào!

Danh sách chương

Cấu hình đọc

Kích thước chữ
Aa Nhỏ
Aa Vừa
Aa Lớn
Kiểu chữ
a Có chân
a Không chân
a Lexend
Màu sắc
TNC
TNC
TNC
Chiều cao dòng
Thấp
Vừa
Cao