Tịnh Ngôn Cốc đang tuyển Nhóm dịch, đăng ký ngay tại đây!

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8KhZtR0ImH

Tịnh Ngôn Cốc và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Chương 9

Thấy Vu Miễu gửi đến một tấm ảnh. Là một cô gái có ngoại hình thanh tú, cười lên thì mắt cong cong, trong ánh mắt tràn đầy vẻ thông minh. Tôi: “……” Tôi gập điện thoại lại, hậm hực nghĩ… Hay là tôi cũng đi học tiến sĩ đi. “Tiểu Duy.” Thấy tôi vẫn không nói gì, Bùi Thanh Hoài hỏi: “Em ngủ rồi à?” “Chưa.” Tôi hít mũi một cái, chợt nhớ đến… Cũng đâu phải ngày một ngày hai nữa. Bùi Thanh Hoài từ nhỏ đã chán ghét sự ngu ngốc. Anh ấy tuyệt đối sẽ không thích một người đầu óc rỗng tuếch. Ví dụ như tôi. “Không đồng ý thì thôi.” Dù sao thì thời hạn hợp đồng cũng chẳng còn bao lâu. Tôi uể oải nói: “Vậy thì đợi hết hợp đồng rồi ly hôn.” Cũng chỉ còn mấy tháng nữa thôi. Nói xong, tôi chui đầu vào chăn. Trong bóng tối, hồi lâu vẫn không có âm thanh nào vang lên nữa. Ngay lúc tôi tưởng rằng Bùi Thanh Hoài sẽ không mở miệng nữa— Anh ấy lại bất chợt cất tiếng, giọng rất trầm, khàn khàn nói: “Vậy thì sau khi ly hôn, em định đi đâu?” Một câu hỏi kỳ quặc thật. Tôi không đáp. “Ly hôn rồi, em vẫn sẽ về nhà chứ?” “……” “Cũng không cùng tôi về nhà nữa à?” “……” “Cũng sẽ không đến bệnh viện tìm tôi nữa…” A a a a! Anh bị bệnh à! Tôi nắm chặt lấy chăn, bịt kín đầu. Trốn tránh đề tài, muốn bịt hết tất cả âm thanh của anh ấy ở bên ngoài. 12 Sau đêm đó, tôi đơn phương bắt đầu một cuộc chiến tranh lạnh với Bùi Thanh Hoài. Không phải là tôi không muốn gặp anh ấy. Nhưng chỉ cần nghe thấy tên anh ấy thôi là tôi đã muốn khóc rồi. Tôi vào đoàn quay phim. Thấy áo blouse trắng là muốn rơi nước mắt; thấy ống nghe là lại muốn rơi nước mắt. Quản lý gọi video mắng tôi: “Vô dụng! Em có thể có chút tiền đồ được không!” Tôi càng khóc to hơn: “Thì sao chứ! Chị chưa từng thấy ai thất tình à! Hơn nữa em đâu có khóc khi đang quay, em nhịn đến khi quay xong mới khóc mà! Ngay cả giờ nghỉ mà chị cũng mắng em, chị còn tình người không vậy!” Quản lý: “Tiểu Dương, tịch thu điện thoại của em ấy.” Trợ lý Tiểu Dương cuống quýt chạy đến, lấy điện thoại của tôi. Tôi vừa rơi nước mắt vừa nằm dài trên giường, nghĩ— Bùi Thanh Hoài đang làm gì nhỉ? Chắc là đang tăng ca. Anh ấy thích tăng ca nhất mà. Biết đâu đang ôm tấm ảnh của sư muội mà tăng ca. Không có điện thoại, tôi cứ như thể bị cách ly khỏi thế giới, thê thảm làm việc suốt bảy ngày. Tới ngày thứ tám, một nữ diễn viên trong đoàn rủ tôi livestream cùng. Tôi chống cằm, uể oải trả lời bình luận: “Chồng à? Không biết nữa, lâu lắm rồi không gặp. “Tôi vào hay không vào đoàn thì cũng không gặp được anh ấy… anh ấy bận lắm luôn ấy. “Kim cương Hồng? Đúng là do anh ấy mua, nhưng mà…” Hình như không phải mua cho tôi. Nhà tân hôn và nhẫn cưới, vốn dĩ, có lẽ đều là chuẩn bị cho sư muội kia. “Haizz…” Tôi thở dài một hơi: “Giá mà tôi có hai ông chồng thì tốt rồi, như vậy anh ấy cũng đỡ vất vả.” Hơn nữa, nếu như có hai người… Thì ít nhất cũng sẽ có một người yêu tôi. Tới lượt tôi được yêu rồi. Bình luận điên cuồng đồng tình: [Chuẩn luôn, tình yêu là cảm giác mình thiếu nợ mà!] [Quả nhiên, phụ nữ chúng ta luôn là người mềm lòng hơn!] Tôi rất hài lòng. Livestream xong, tôi ngã người xuống giường rồi ngủ luôn. Tiểu Dương hấp tấp chạy vào: “Chị Tiểu Duy! Có một số lạ gọi tới, nói là học trò của bác sĩ Bùi, có chuyện gấp muốn tìm chị!” Tôi ngẩn người, nhận lấy điện thoại. Bên kia vang lên tiếng hét the thé của một nam sinh: “Sư mẫu! Sư mẫu! Nguy rồi!” Tôi: “…… Cậu nói cho đàng hoàng.” “Chị mau đến bệnh viện xem đi, thầy Bùi xảy ra chuyện lớn rồi!” 13 Mười hai giờ đêm, tôi đến bệnh viện đúng giờ. Trông thấy Bùi Thanh Hoài đang truyền nước trong phòng cấp cứu. Tôi: “……” Tôi quay lại: “Đây là chuyện nghiêm trọng mà cậu nói à?” “Ờ… thầy ấy…” Cậu nam sinh gãi đầu ngượng ngùng, “Thật sự là chuyện lớn đó, em chưa từng thấy thầy Bùi uống rượu đến xuất huyết dạ dày… à không, trước đây thầy ấy chưa từng uống rượu luôn!” Tôi liếc nhìn một cái: “Vậy bây giờ anh ấy không sao rồi chứ? Cậu chăm sóc cho tốt nhé, tôi đi đây.” Nói xong tôi xoay người rời đi. Cậu ta vội vã đưa tay chặn lại: “Khoan đã! Sư mẫu! Chị… chị không ở lại với thầy Bùi một lúc sao? Dạo này thầy ấy trông rất khó chịu, ngày nào cũng mắng người, mắng xong thì lại ngẩn ra, rồi uống nhiều quá bắt đầu gọi tên chị…” Tôi nhìn cậu ta đầy nghi hoặc. “Thầy… thầy ấy gọi tên chị rồi em mới biết, thì ra chị chính là sư mẫu.” Giọng cậu nhỏ dần, lí nhí nói: “Chị xinh thật đấy, ngoài đời còn đẹp hơn trong phim… à không… em muốn nói là…” Cậu ta nói: “Chị ở lại với thầy một chút đi, em sợ lát nữa thầy nghĩ quẩn… rồi chết mất.” “……” Tôi quay người vào trong. Phòng cấp cứu trong bệnh viện không nhiều. Căn phòng nghỉ nhỏ này là bác sĩ trực nhường lại, không gian cực kỳ chật hẹp. Bùi Thanh Hoài nghiêng đầu nằm trên ghế công thái học, sắc mặt không có chút máu, đôi chân dài hơi co lại, trông có phần lúng túng, chẳng biết đặt đâu cho vừa. Tôi ngồi xuống bên cạnh. Bùi Thanh Hoài lập tức chậm rãi tỉnh lại, giọng khàn khàn: “Thịnh Duy?” Tôi gật đầu: “Ừ.” Anh ấy im lặng một lúc, rồi quay mặt đi. Nhìn ra ngoài cửa sổ, thấp giọng hỏi: “Chúng ta chia tay được mấy năm rồi nhỉ?” Tôi: “……”

Bình luận (0)

Đăng nhập để bình luận

Chưa có bình luận nào!

Danh sách chương

Cấu hình đọc

Kích thước chữ
Aa Nhỏ
Aa Vừa
Aa Lớn
Kiểu chữ
a Có chân
a Không chân
a Lexend
Màu sắc
TNC
TNC
TNC
Chiều cao dòng
Thấp
Vừa
Cao