Tịnh Ngôn Cốc đang tuyển Nhóm dịch, đăng ký ngay tại đây!

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8KhZtR0ImH

Tịnh Ngôn Cốc và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Chương 11

"Lúc rửa tay thì tháo ra. Khi làm phẫu thuật, anh đều đeo nó trên cổ." "Tại sao lại từ chối em?" "Bởi vì..." Bùi Thanh Hoài sững lại, "Anh từ chối em khi nào chứ?" "Anh luôn lạnh nhạt với em mà." Tôi đưa tay về phía anh ấy, anh lập tức tránh đi, "Thấy chưa, đến giờ rồi mà anh còn không cho em sờ cơ bụng của anh!" Bùi Thanh Hoài: "……" Bùi Thanh Hoài ngừng lại vài giây, có phần lúng túng mà dời ánh mắt đi: "Em... nếu đạt được mục đích rồi, có phải sẽ lập tức biến mất không?" "……" Tôi lặng lẽ rướn người lại gần hơn nữa. Thấy chiếc cổ trắng lạnh của anh ấy giờ đang hơi ửng đỏ vì lý do mập mờ. Tôi áp sát, thì thầm: "Em trông giống người xấu lắm sao?" Bùi Thanh Hoài đáp không chút do dự: "Rất giống." Tôi khẽ liếm anh ấy một cái. Như một nụ hôn nhẹ rơi trên má. "Giờ thì sao?" Bùi Thanh Hoài quay sang, lập tức nắm chặt cổ tay tôi, kéo tôi qua: "Giờ thì anh càng giống kẻ xấu hơn." Tối đó, tôi ở bệnh viện trông Bùi Thanh Hoài suốt đêm. Sau nửa đêm, phòng cấp cứu trống một giường bệnh, tôi chợp mắt bên cạnh anh ấy được một lúc. Sáng sớm, tôi lặng lẽ dậy, rời đi. Người đàn ông bên cạnh lập tức mở mắt, kéo tôi lại: "Đi đâu?" Tôi: "Về đi làm." Sắc mặt anh ấy chẳng còn bao nhiêu máu, tôi dịu dàng vuốt ve khuôn mặt anh: "Đừng lo, em đã nói với cô giúp việc ở nhà rồi. Chút nữa cô ấy sẽ đến, mấy hôm tới sẽ chăm anh thật tốt." Bùi Thanh Hoài: "?" Bùi Thanh Hoài: "Em phải làm bao lâu?" "Nhanh thôi, chắc tầm một hai tuần là cùng..." Bùi Thanh Hoài im lặng. Ngón tay của anh ấy vẫn đặt trên cổ tay tôi, làn da trắng lạnh, gân xanh trên mu bàn tay nổi nhẹ lên. Mấy giây sau, anh buông tay: "Được rồi." Bùi Thanh Hoài mím môi: "Anh không sao, em cứ đi đi." Tôi gật đầu, xoay người. Còn chưa đi đến cửa. Phía sau bỗng vang lên một tiếng "rầm" nặng nề. Tôi: "……" Ngoảnh đầu lại, cả người Bùi Thanh Hoài đã ngã lăn xuống sàn. Tôi hoảng hốt, vội vàng chạy lại đỡ anh dậy: "Sao thế? Có đau không?" Bùi Thanh Hoài vẫn bình tĩnh như không: "Vừa định lấy điện thoại thì tự nhiên thấy hơi choáng một chút, anh không sao đâu." "……" Anh trông chẳng giống là "không sao" chút nào hết! Tôi do dự một lát, thử thăm dò: "Hay là… mỗi tối em đều tới đây?" Bùi Thanh Hoài lập tức bắt lời: "Được. Em đi đi, tối gặp." "……" 17 Chẳng lẽ tôi bị gài bẫy rồi? Trên đường quay về đoàn phim, tôi vẫn không tài nào hiểu nổi chuyện này rốt cuộc là sao. Nhưng đúng là… tôi không yên tâm về Bùi Thanh Hoài. Hơn nữa. Rõ ràng. Cái ngày tôi chính thức được sờ vào cơ bụng của bác sĩ Bùi… đã không còn xa nữa rồi. Thôi thì mỗi ngày về nhìn anh ấy một cái cho chắc ăn. Tiểu Dương thấy tôi lúc thì ngẩn người, lúc lại cười cười như kẻ ngốc, liền hỏi: "Chị Tiểu Duy, chị có muốn ăn gì không?" "Không ăn." "Chocolate cũng không ăn à?" "Không... sao lại nói là 'cũng'?" "À, vì lúc chị mới ra mắt ấy, chị rất thích ăn chocolate mà. Lúc nào trong túi cũng có, còn chia cho mọi người nữa." Cô bé nói, "Sau này bị quản lý bắt ép giảm cân thì mới thôi. Em cứ tưởng chị sẽ muốn ăn một ít." Chocolate... Tôi sững người, một lúc lâu không hoàn hồn. Liền gửi tin nhắn cho Vu Miễu: [Cậu có thể hỏi giúp tớ chuyện này không? Hỏi Bùi Triết xem hồi xưa cậu ta với anh trai của cậu ta đã xảy ra chuyện gì vậy?] Ngày hôm đó trôi qua rất nhanh. Vu Miễu vẫn chưa trả lời tôi. Đêm khuya, trở về nhà, bác sĩ Bùi hiếm hoi đã rửa mặt xong, dựa đầu vào giường nghỉ ngơi. Anh ấy xuất viện sớm, nhưng vẫn cần tĩnh dưỡng. Tôi tự giác vén chăn anh ra, chui vào nằm bên cạnh: "Bùi Thanh Hoài, bỏ tài liệu xuống, tắt đèn đi." Anh ấy khẽ bật cười, đặt iPad xuống: "Anh vẫn là bệnh nhân mà." "Thì sao?" "Vợ hung dữ quá." "……" Tôi xoay người lại, hôn nhẹ một cái lên mặt anh: "Được rồi." Rồi lập tức rút lui. Bùi Thanh Hoài cười thấp giọng, điều chỉnh đèn đầu giường mờ đi: "Hôm nay anh không làm việc suốt, có xem livestream một chút." "Livestream?" "Ừ, nhìn thấy Tiểu Duy." Giọng anh ấy trầm thấp, từ tốn. Nhưng sau chuyện đêm qua, sự nguy hiểm ẩn trong người anh ấy đã hoàn toàn không che giấu nổi nữa. Như một con báo ẩn nhẫn bấy lâu, cuối cùng cũng lộ ra nanh vuốt sắc nhọn. Tôi bỗng cảm thấy không ổn. Muốn bỏ chạy rồi. "Đợi đã, anh không phải xem cái đó..." "Vợ à." Anh ấy giữ chặt cổ tay tôi, "Dạo gần đây, em có bất mãn gì với anh sao?" "……" "Anh đúng là quá bận, nhưng nếu vợ cần, anh có thể lập tức về ngay." Bùi Thanh Hoài dừng một chút rồi hỏi: "Thật sự cần tới tận hai ông chồng à?" Chuông báo động vang khắp nơi, tôi vùng vẫy trong tuyệt vọng: "Không phải, nghe em giải thí—"

Bình luận (0)

Đăng nhập để bình luận

Chưa có bình luận nào!

Danh sách chương

Cấu hình đọc

Kích thước chữ
Aa Nhỏ
Aa Vừa
Aa Lớn
Kiểu chữ
a Có chân
a Không chân
a Lexend
Màu sắc
TNC
TNC
TNC
Chiều cao dòng
Thấp
Vừa
Cao