Tịnh Ngôn Cốc đang tuyển Nhóm dịch, đăng ký ngay tại đây!

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/2g3D8zVPfQ

Tịnh Ngôn Cốc và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Chương 5

"Cái đó, hay là ngươi xem nốt mấy quyển phía sau nữa đi..." Thật đấy, sau khi ngươi yêu đương ta đã hết thích ngươi rồi, ta có viết trong đó mà. Nhưng hắn không nghe, hắn xấu hổ phẫn nộ muốn chết, đứng ở chỗ của ta cũng ghét bỏ là dơ bẩn, lao vọt ra ngoài hệt như một cơn gió. Cho nên mới nói nhật ký quả thực chẳng phải thứ tốt đẹp gì. "Nhật ký? Có nghe nói qua, Thái Hư tông cũng có đệ tử kiên trì ghi chép, nghe nói có thể tu tâm dưỡng tính." "Ha ha." "Thương Băng dường như có cách nhìn khác?" "Không có, hết chỗ nói." Hoắc Thiên Vân tới khá chăm chỉ, có cảm giác ngoại trừ những lúc ra ngoài trừ ma vệ đạo thì thời gian còn lại y đều ở chỗ tôi hết. Ngoài hoa ra, y cũng sẽ mang theo những món quà khác, ví dụ như bánh nếp đặc sản của nhà bếp Thái Hư tông, không tính là đắt tiền quý giá, nhưng phần lớn ta đều không nuốt trôi. Kẹo lạc thì chê đắng, bánh xốp hạt óc chó lại tê buốt cả miệng. "Xem ra Thương Băng rất khó nuôi." "Ừm, sư phụ ta cũng nói thế." Ta kén ăn từ nhỏ, rất nhiều thứ đều không thích ăn. Có một lần cố gắng nuốt cho xong, sau đó còn sinh bệnh. Nhưng Hoắc Thiên Vân lại tìm ra được định hướng mới ngoài việc trồng hoa, bắt đầu dốc sức tìm tòi khám phá những món đồ ta thích ăn, mỗi khi có được sơn hào hải vị gì đều sẽ mang cho ta một chút. Chỉ một chút thôi, nếm thử cũng không khiến ta khó chịu. Ta chê ỏng chê eo là khó ăn, y cũng chẳng bao giờ so đo tính toán, còn cùng ta bình phẩm đánh giá ngon dở ra sao. Nếu ta thích, y sẽ kiếm về cho ta bằng được dù nhiều hay ít. Sống qua hai kiếp chưa từng được người nào đối đãi như vậy, nhất thời ta lại có chút u mê choáng váng, nhưng may là cũng bình tĩnh lại rất nhanh. Y là một tồn tại còn cao không thể với tới hơn cả Úc Thanh Hòa, bộ dạng hiện tại phỏng chừng cũng chỉ là nhất thời cao hứng, tùy tiện chơi đùa cho vui mà thôi. Hoặc cũng có thể là vì giọng nói bí ẩn kia, khiến y sinh lòng tò mò, nổi lên tâm tư muốn tìm tòi nghiên cứu. Dù sao thì đợi đến một ngày nào đó y chán rồi, tự nhiên sẽ rời đi thôi. Ta cũng vậy, Thanh Ngọc tông sẽ không phải là nơi để ta nán lại lâu dài. Vốn dĩ về sau Úc Thanh Hòa có đến thêm mấy lần nữa, nhưng lần nào cũng có Hoắc Thiên Vân tọa trấn ngay trong sân nhà ta, đối chọi gay gắt với hắn, dần dần hắn cũng chẳng đến nữa. Trong mấy năm này, thế vươn lên của hắn còn mạnh mẽ hơn cả kiếp trước, không chỉ ở Thanh Ngọc tông, mà phóng tầm mắt ra toàn bộ giới tu tiên đều là đệ tử ưu tú có danh tiếng lẫy lừng. Quả nhiên là không có người sư phụ "không biết xấu hổ" như ta, hắn trực tiếp dưới sự chỉ dạy của lão già Huyền Tiêu học hành ngày càng nhanh càng giỏi, thậm chí mơ hồ còn có tư thế dẫn dắt Thanh Ngọc tông tiến lên một tầng cao mới. Ngay cả Hoắc Thiên Vân vốn không ưa hắn cũng phải bày tỏ rằng ở phương diện tu đạo hắn là một nhân tài vô cùng hiếm có, sau này nhất định sẽ làm nên nghiệp lớn. Còn về mặt tình cảm, hắn vẫn giống y hệt kiếp trước, nhận được sự yêu thích của một loạt các sư tỷ sư muội, Dao Chu đương nhiên vẫn ở trong số đó. Ta cứ tưởng lần này ả ta cũng có thể dựa vào sự kiên trì mà nhổ được thứ hạng đầu. Nhưng kết quả phương diện này lại xuất hiện sai lệch, Úc Thanh Hòa đối với Dao Chu quả thực là tránh như tránh tà, chỉ hận không thể mở luôn một cái kết giới chuyên dụng để đề phòng ả tq. "Không lý nào lại thế, hắn không thích tiểu muội ngọt ngào nữa sao?" "Hai người bọn họ có thể là có thù." "Hả?" Hoắc Thiên Vân vô cùng nghiêm túc phân tích cho ta nghe. "Thật đấy, nhìn ánh mắt hắn hẳn là muốn giết nàng ta, chỉ là tạm thời chưa thể ra tay, nên mới liều mạng nhẫn nhịn, cố gắng hết mức để bản thân không phải chạm mặt nàng ta." "Chậc, đã xảy ra chuyện gì, ngược luyến tình thâm đến mức này cơ à?" "Ừm... tại hạ không có ý đó, nhưng Thương Băng hiểu như vậy cũng không sao." Ta lười để tâm đến chuyện hai người bọn họ ngươi đuổi ta chạy, nhưng lần này rõ ràng chẳng liên quan gì đến ta, Dao Chu vẫn một mực châm lửa đốt tới tận chỗ ta. "Nói! Rốt cuộc ngươi đã làm gì Thanh Hòa ca ca!" "Ta làm gì cơ?" Mới sáng sớm tinh mơ đã nhìn thấy Dao Chu, đầu ta lại bắt đầu nhức nhối, Hoắc Thiên Vân còn mặt dày mày dạn ở lì trong sân tưới hoa, thực chất là muốn xem náo nhiệt. "Ngươi có muốn đi nghe ngóng thử một chút không, ta với hắn thậm chí còn chưa nói với nhau được dăm ba câu nữa là." "Kẻ lừa gạt! Cứ cái bộ dáng bình phàm tầm thường này của ngươi, sao có thể sánh bằng ta được chứ! Nhất định là đã giở trò gì đó mới khiến Thanh Hòa ca ca khăng khăng một lòng với ngươi!" Hô! Công kích cá nhân! Quả không hổ danh gia giáo của Triều Nguyên!

Bình luận (0)

Đăng nhập để bình luận

Chưa có bình luận nào!

Danh sách chương

Cấu hình đọc

Kích thước chữ
Aa Nhỏ
Aa Vừa
Aa Lớn
Kiểu chữ
a Có chân
a Không chân
a Lexend
Màu sắc
TNC
TNC
TNC
Chiều cao dòng
Thấp
Vừa
Cao