Tịnh Ngôn Cốc đang tuyển Nhóm dịch, đăng ký ngay tại đây!

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8KhZtR0ImH

Tịnh Ngôn Cốc và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Chương 9

Kết quả các người lại đi đồn đại lời đàm tiếu của huynh ấy và Úc tiểu hữu? Vậy ta tính là cái gì, các người coi thường người khác đến vậy sao?" "Dùng từ coi thường người khác e là không thích hợp cho lắm..." "Được rồi." Hoắc Thiên Vân nghe lời ta gật gật đầu, đổi sang một cách nói khác. "Mắt của các người đều bị mù hết rồi sao?" Cái màn này của y hiệu quả xuất chúng, không chỉ đối với Triều Nguyên, mà đối với ta cũng vậy. Hôm đó, sự lên án cáo buộc của Triều Nguyên không thể tiếp tục diễn ra, không chỉ vì Hoắc Thiên Vân đột nhiên nhảy ra tỏ tình, mà ngay sau đó Úc Thanh Hòa cũng truyền tin về, nói rằng đã phát hiện ra tung tích của Dao Chu. Ả ta chưa chết, chỉ là trong quá trình phòng thủ trận địa đã nảy sinh tình cảm "lửa gần rơm lâu ngày cũng bén" với con trai của Ma Quân rồi. Không sai, vào lúc tất cả mọi người đều đang vì chiến tranh mà bận rộn đến mức đầu rơi máu chảy, ả ta lại lén lút đi cứu người của Ma tộc. Còn lấy một cái cớ nghe thật mĩ miều rằng sinh mệnh nào cũng đều đáng quý. Lại còn đi yêu đương với người ta nữa chứ. Ả ta thút thít khóc lóc kể lể là Úc Thanh Hòa phụ ả ta, ả ta vì muốn chọc tức hắn nên nhất thời mới bất chấp tất cả. Thậm chí còn chuẩn bị bỏ trốn cùng người ta. Điểm này cũng giống như trên, tóm lại đều là vì muốn chọc tức Úc Thanh Hòa, Úc Thanh Hòa hoàn toàn phải chịu trách nhiệm. Nhưng Úc Thanh Hòa hiện tại đang là tân tú của tông môn, lại lập công trong cuộc chiến, còn đích thân bắt được Dao Chu và con trai của Ma Quân, là một đại công thần, ngay cả người không quen biết cũng phải rống lên một câu "Nhân phẩm của Úc tiểu hữu không có gì phải bàn cãi", cho nên trên thực tế hắn cũng chẳng gặp phải rắc rối gì quá lớn. Cùng lắm chỉ là thêm một đoạn giai thoại phong nguyệt, còn ta chắc hẳn có thể được chia sẻ bớt một chút những kịch bản thoại bản đồn đại rồi. Thanh Ngọc tông xử lý cũng rất nhanh, chuyện này trước tiên đã bị Triều Nguyên làm ầm ĩ lên tận mặt bàn, muốn giải quyết riêng là điều không thể nào, cho nên Thanh Liên Cầm Quân đã nhanh chóng tuyên bố kết quả, hai cha con Triều Nguyên lén lút cấu kết với Ma tộc, sẽ bị rút gân lột tủy, phế bỏ tu vi, trục xuất khỏi sư môn. Nói thật là tôi không ngờ Triều Nguyên Đạo Quân cũng bị phán cùng tội. Gã dù nói thế nào thì cũng đã trà trộn lên được hàng ngũ cấp bậc nguyên lão, ít nhiều gì cũng từng cống hiến cho Thanh Ngọc tông. Nhưng Tông chủ đã nói gã biết chuyện cấu kết thì chính là như vậy, sẽ chẳng có ai nghi ngờ. Với cách làm người của Triều Nguyên, e rằng những tháng ngày sau khi chịu hình phạt mới là bi thảm nhất. Đúng là như vậy, dứt khoát lưu loát giống y hệt như kiếp trước. Ta cũng thực hiện lời hứa với Hoắc Thiên Vân, chuẩn bị rút khỏi Thanh Ngọc tông. Nhưng vì mạch Ngọc Tiêu giờ chỉ còn lại mỗi mình ta, nên muốn làm thủ tục vẫn phải tìm đến sư thúc. Kết quả ta lại một lần nữa đụng mặt Úc Thanh Hòa, hắn cũng tới đây để xin rời khỏi tông môn. Ây dô, tổn thất này Thanh Ngọc tông chịu không nổi đâu nha. "Ta biết người sẽ đến." Hắn quỳ trước cửa phòng lão già, giống như đang đợi ta. "Thanh Ngọc tông, bề ngoài nhìn thì hào nhoáng, nhưng thực chất bên trong toàn là lũ ngụy quân tử đạo mạo trang nghiêm." "Ngươi mắng luôn cả Huyền Tiêu sư thúc vào trong đó rồi đấy." "Vậy thì ngoại trừ ngài ấy ra." Lần này nghe lời phết nhỉ. "Ta đã chuẩn bị sẵn sàng từ lâu, chiến sự vừa kết thúc sẽ rời đi ngay." "Ồ." Liên quan gì đến ta, ta cứ việc cáo biệt của ta, hắn cứ việc đi đường của hắn. "Kiếp trước cũng là như vậy, Dao Chu căn bản không hề chết, mà ta mãi cho đến mười mấy năm sau mới gặp lại ả ở Ma giới. Ta... Ta thật sự không ngờ, Thanh Ngọc tông trên dưới lại liên thủ lừa gạt ta, Thương Băng, là ta không tốt." Hắn đối mặt với ta, dập đầu tạ tội. Ta nghiêng người né tránh, không tiếp nhận. Hắn cũng mặc kệ, dập đầu đủ ba cái thật mạnh. "Là ta vong ân phụ nghĩa, nhìn người không rõ, thẹn với sự dạy dỗ của người và Huyền Tiêu sư phụ. Là ta ngoan cố bảo thủ, tự cho là đúng, dồn người vào con đường cùng, hại người phải chết trẻ. Là ta... không nhìn rõ được tình cảm của bản thân, sau khi người chết, ta đau đớn muốn chết, thật ra từ lâu ta đã..." "Đến đây thôi." Những lời còn lại, không cần phải nhắc tới nữa. "Phải... Hoắc Thiên Vân, quả thật tốt hơn ta. Bất luận là kiếp trước hay kiếp này, đều là ta thua rồi." Úc Thanh Hòa nói xong, lại một lần nữa hướng về phía chính môn phòng thiền của Huyền Tiêu quỳ xuống, dập đầu bái biệt. Đây là lần cuối cùng ta gặp lại hắn. Lão già Huyền Tiêu khá là thảm, trong vòng một ngày mà đồ đệ đắc ý chạy mất dép, đệ tử duy nhất của sư huynh cũng bỏ chạy. Lão khóc quá thương tâm, dứt khoát tối hôm đó tuyên bố thoái ẩn luôn.

Bình luận (0)

Đăng nhập để bình luận

Chưa có bình luận nào!

Danh sách chương

Cấu hình đọc

Kích thước chữ
Aa Nhỏ
Aa Vừa
Aa Lớn
Kiểu chữ
a Có chân
a Không chân
a Lexend
Màu sắc
TNC
TNC
TNC
Chiều cao dòng
Thấp
Vừa
Cao