Truyện đầu voi đuôi chuột, thấy 5 chương là nghi nghi rồi nhưng vẫn thử đọc để coi sao. Kết mà thụ chết tôi cũng không tức cỡ này! Công như kẹc. Để thằng em về phủ chơi rồi bỏ xó thụ trong cái nhà như chuồng chó, thấy hạ nhân ức hiếp thụ cũng làm ngơ, sáng thì ở bên thằng em cười giả lả, bày biện đồ ăn ngon chiêu đãi các kiểu xong nắng rồi tối gọi thụ qua làm thế thân sẽ ¯(◉‿◉)/¯ holly shit tác giả ơi? Vậy mà cho HE được hả? "Ta là một kẻ khốn nạn" ừ khốn thật, chuyển biến tâm lí của thụ cũng chả ra sao, giây trước còn đòi chết giây sau đã vì thằng khốn đó đòi hỏi rồi. Truyện hay nhưng chuyển biến tâm lí như qq, thằng em sau chỉ bị công cho người lôi ra khỏi phủ dù khóc lóc bla bla xong chả có nghiệt báo gì, cha mẹ thì mất hút chả có tí tin tức gì, công thì cái kiểu văn "chẳng ai dạy ta cách yêu thương..." rồi một đống câu ngôn lù và thụ vẫn "oh yeah, người thấy ta ngoan hơn em ta à, ta là lần đầu được xin lỗi đấy và muốn sống ở chỗ tốt hơn." khai thác thêm đi chứ!!! ¯(◉‿◉)/¯ ????