Chương 1
1 Trong nhà vẫn sáng đèn, vậy mà không thấy bóng dáng anh tôi đâu cả. Chỉ có cửa phòng tôi là mở toang. Tim tôi thắt lại, cố tỏ ra bình tĩnh gọi hai tiếng "Anh ơi." Nhưng không ai trả lời. Khoảnh khắc bước vào phòng, cổ tay tôi bỗng đau nhói. Trời đất quay cuồng. Đến khi phản ứng lại được thì hai tay tôi đã bị b ẻ qu ặt ra sau, bị người ta đè chặt xuống đất trong tư thế q uỳ đầy nh ục nh ã. Trước mắt là căn phòng ngổn ngang, cái hộp giấy giấu dưới gầm giường bị lôi ra, những bức thư tình được xếp gọn gàng giờ tung tóe khắp nơi. Tất cả những tâm tư tăm tối, không thể để lộ của tôi cứ thế tr ần tr ụi phơi bày dưới ánh sáng, không còn chỗ để trốn. Sau lưng vang lên một chất giọng lạnh th ấu x ương. "Thẩm Tuế Hòa, em giải thích sao đây?" Anh tôi… Phát hiện rồi. Tim tôi như ngừng đập. Mặt tr ắng b ệch, hoảng sợ đến mức không thốt nên lời. Một tờ giấy bị đè xuống nền nhà trước mặt tôi. "Giải thích không được? Vậy hay là đọc to lên nhé?" Tôi gắng sức ngẩng đầu nhìn qua. Trên tờ giấy thư, từng chữ từng dòng đều kín đặc tình cảm tôi dành cho Đoạn Diệc… một thứ tình cảm khắc sâu tận x ương t ủy. Cảm xúc vỡ vụn trong khoảnh khắc, nước mắt tôi rơi lã chã xuống nền nhà. Tôi ngh ẹn ng ào mở miệng: “Anh, rõ ràng chúng ta đâu có quan hệ m áu m ủ đúng không? Vậy tại sao em lại không thể thích anh chứ?” “Thẩm Tuế Hòa.” Đoạn Diệc bật cười, trong giọng nói hoàn toàn không có lấy một chút hơi ấm. “Thích chính anh trai của mình, em không thấy gh ê t ởm à?” “Giờ anh thật sự nghi ngờ…” “Em thật sự mắc chứng thích tiếp xúc d a th ịt, hay chỉ giả vờ để tiếp cận anh?” Khoảnh khắc đó sắc mặt tôi t ái nh ợt như bị rút sạch m áu. Không nói nổi một lời. Rõ ràng chỉ mới cuối hạ. Vậy mà tôi lại thấy lạnh th ấu x ương. …… Linh đọc full dưới cmt ạ~ 2 Tôi và Đoạn Diệc là anh em trong một gia đình tái hôn. Dì Đoạn bận rộn công việc, suốt ngày đi công tác nên trong nhà thường chỉ có ba người là Đoạn Diệc, tôi và bố tôi. Năm tôi mười tuổi, có một hôm tôi đi học cùng Đoạn Diệc, nửa đường mới phát hiện mình để quên bảng tên ở nhà. Tôi bảo anh đi trước, còn mình quay về lấy. Đó là một ngày hè rực lửa, nắng sớm thôi mà đã đủ khiến người ta bực bội và khó chịu rồi. Trong nhà rất yên tĩnh. Chỉ có phòng của dì Đoạn vọng ra tiếng cười khanh khách của một người phụ nữ. Chói tai và nhức ó c k inh kh ủng. Và đó không phải giọng của dì Đoạn. Tôi nhận ra điều này. Quạt trần kiểu cũ phía trên đầu vẫn đều đều quay một vòng nặng nề. Tôi đẩy hé cửa ra, len lén nhìn vào bên trong. Kh ói th uốc lượn lờ. Hai cơ thể tr ần tr ụi quấn lấy nhau k ịch l iệt trên giường. Người phụ nữ thì tôi không quen. Còn người đàn ông… là bố tôi. Giây phút đó, khuôn mặt ông đang m éo mó vì h ưng ph ấn, trông như á c q uỷ vậy. Lạ lẫm đến đáng sợ. Tôi muốn lùi lại, muốn bỏ chạy nhưng đôi chân như bị đóng băng, không sao cử đ ộng được. Một cơn b uồn n ôn dữ dội ập đến. Tôi bịt miệng, nấc lên trong khô khốc, lúc ngẩng đầu lên lại chạm ngay ánh mắt của bố. Căn phòng lập tức rối tung rối mù. Còn tôi chỉ đứng đơ tại chỗ như hóa đá. Mọi sự gh ê t ởm của cuộc đời, trong một ngày hôm ấy đã in sâu vào tim tôi. Không biết qua bao lâu, bố tôi nắm lấy cổ tay người đàn bà kia, đẩy tôi sang một bên rồi cùng bà ta bước ra ngoài. Cô bé là tôi khi ấy, chẳng hiểu sao trong lòng bỗng dâng lên một linh cảm: Lần này bố đi rồi thì sẽ không quay lại nữa. Thế là tôi vươn tay, nắm lấy gấu quần ông. Không rõ là muốn níu kéo, hay chỉ là bản năng. Nhưng dù là gì đi nữa thì nó cũng chẳng có tác dụng. Tôi bị k éo l ê đi mấy bước, rồi ăn một c ái t át như trời giáng, đầu đ ập m ạnh vào góc bàn. Bố đi rồi. Người đàn bà lạ mặt cũng đi rồi. Trong phòng chỉ còn lại mình tôi. Tôi không nhúc nhích, chỉ nghe tiếng m áu nhỏ tí tách xuống sàn. Ngay lúc sắp l ịm đi, ngoài cửa vang lên tiếng bước chân dồn dập. Tôi cố gắng mở mắt. Là Đoạn Diệc—nước mắt gi àn gi ụa trên khuôn mặt anh vì quá lo. Cậu con trai nhỏ xíu ấy đứng trên ghế, dùng điện thoại bàn gọi cứu hộ, cố giữ bình tĩnh để báo địa chỉ và miêu tả tình hình. Khi gọi cho dì Đoạn, giọng anh vẫn mang theo tiếng n ức n ở: “Mẹ ơi, em sắp không c ứu được rồi, mẹ về nhanh đi…” Dập máy xong thì anh đến chỗ tôi, nắm chặt tay tôi, cứ thế lặp đi lặp lại bên tai: “Tuế Tuế, em sẽ không sao đâu, anh sẽ không để em xảy ra chuyện gì hết.” Nói mãi nói mãi, chính anh lại bật khóc trước. “Tất cả là tại anh, anh không nên để em về một mình, đều là lỗi của anh cả…”Danh sách chương
Cấu hình đọc
Kích thước chữ
Aa
Nhỏ
Aa
Vừa
Aa
Lớn
Kiểu chữ
a
Có chân
a
Không chân
a
Lexend
Màu sắc
{ elem.classList.remove('text-slate-800', 'text-slate-200'); elem.classList.add($el.getAttribute('data-text')); }); localStorage.setItem('color-bg', $el.getAttribute('data-bg')); localStorage.setItem('color-text', $el.getAttribute('data-text')); $data.readerContent.classList.toggle('prose-headings:text-white!', $el.getAttribute('data-bg') === 'bg-slate-700')">
TNC
{ elem.classList.remove('text-slate-800', 'text-slate-200'); elem.classList.add($el.getAttribute('data-text')); }); localStorage.setItem('color-bg', $el.getAttribute('data-bg')); localStorage.setItem('color-text', $el.getAttribute('data-text')); $data.readerContent.classList.toggle('prose-headings:text-white!', $el.getAttribute('data-bg') === 'bg-slate-700')">
TNC
{ elem.classList.remove('text-slate-800', 'text-slate-200'); elem.classList.add($el.getAttribute('data-text')); }); localStorage.setItem('color-bg', $el.getAttribute('data-bg')); localStorage.setItem('color-text', $el.getAttribute('data-text')); $data.readerContent.classList.toggle('prose-headings:text-white!', $el.getAttribute('data-bg') === 'bg-slate-700')">
TNC
Chiều cao dòng
Thấp
Vừa
Cao