Tịnh Ngôn Cốc đang tuyển Nhóm dịch, đăng ký ngay tại đây!

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/3VcK8c45qS

Tịnh Ngôn Cốc và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Chương 2

May mắn là không ng uy h iểm đến tính m ạng, chỉ là sau khi tỉnh lại, tôi mắc chứng thích tiếp xúc d a th ịt—bản năng luôn kh ao kh át sự g ần g ũi với người khác. Thế nhưng trải nghiệm hôm ấy lại khiến tôi vô thức ghê sợ bất kỳ sự đ ụng ch ạm nào. Chỉ ngoại trừ Đoạn Diệc. Để chăm sóc bệnh tình của tôi, anh luôn có mặt bất cứ khi nào tôi cần. Chỉ cần tôi đưa tay, anh chưa từng từ chối cái nắm tay hay cái ôm của tôi. Cảm xúc của tôi với anh cứ thế trong những tiếp xúc thân mật lặp đi lặp lại ấy, dần dần đổi chất. Trước giờ dì Đoạn luôn rất tốt với tôi. Dù bố tôi làm ra chuyện nhơ nhớp như vậy, dì cũng chưa từng giận lây sang tôi mà vẫn thương yêu tôi như con ruột. Trong lòng tôi từng ôm một hy vọng không nên có: Biết đâu… Đoạn Diệc cũng thích tôi. Biết đâu… dì Đoạn cũng sẽ chấp nhận tôi và anh bên nhau. Cho đến khi tôi nghe chính miệng Đoạn Diệc nói… Người đàn bà xa lạ hôm đó chính là em gái nuôi của bố tôi. 3 Thế là tôi dọn sạch những suy nghĩ không nên có. Cất thư tình vào hộp giấy, giấu cảm xúc vào thứ gọi là tình thân. Nhưng rồi, vẫn bị phát hiện. Tình cảm của tôi d ơ b ẩn và gh ê t ởm đến mức không thể che giấu. L ửa bốc cao tận trần. Từng chữ trong những bức thư tình tôi viết, từng bức, từng bức một lao vào biển l ửa rồi hóa thành tr o t àn. Tôi nhìn trong câm lặng. Nước mắt trên mặt đã khô từ lâu. Dường như trong lòng tôi có một mảnh vỡ đang s ụp đ ổ. Dựa vào ánh lửa, Đoạn Diệc châm một điếu thuốc. Trong làn khói mờ mịt, anh hỏi tôi: “Thẩm Tuế Hòa, hẳn là mấy năm nay em đều đang diễn nhỉ? Trong máu em vẫn chảy thứ b ẩn th ỉu như của bố em, phải không?” Tôi ngơ ngác ngẩng đầu lên, trong thoáng chốc tôi không hiểu nổi anh đang nói gì nữa. Mười năm rồi. Tôi từng nghĩ mình đã thoát khỏi quá khứ. Mười năm rồi. Vậy mà khói thuốc trong ác mộng vẫn chưa tan đi. Mười năm rồi. Thì ra… tôi chưa bao giờ rời khỏi căn phòng ấy. Tôi thấy buồn cười, h o khan vì bị m ùi th uốc l á s ặc đến cay mắt. Một lúc lâu sau, điếu th uốc mới tàn trên nền tr o lạnh. Đoạn Diệc bước ngang qua người tôi, chẳng buồn nhìn lấy một cái. Tôi cố mở miệng, giọng khàn đặc: “Anh… có phải anh rất gh ét em không? Tình cảm của em… khiến anh gh ê t ởm đến thế sao?” Đoạn Diệc không trả lời, cũng không liếc mắt nhìn tôi. Sau một hồi im lặng đến ng ạt th ở, giọng anh lạnh băng như d ao c ứa: “Thẩm Tuế Hòa, nếu em còn không nhận rõ vị trí của mình thì c út khỏi cái nhà này cho anh.” “Anh nói là làm.” 4 Đây là lần đầu tiên tôi phải học cách một mình vượt qua một đêm dài. Chứng bệnh của tôi phát tác nặng hơn khi tâm trạng không ổn định. Đoạn Diệc biết rõ chắc chắn đêm nay tôi sẽ chịu không nổi, nhưng anh không quan tâm nữa rồi. Cũng không sao. Rồi tôi cũng phải học cách sống một mình mà. Tôi lôi hết quần áo trong tủ ra, xếp từng cái một quanh người, cố tưởng tượng rằng mẹ đang ôm lấy tôi. Dù rằng mẹ ruột tôi mất từ rất sớm… đến mức ký ức về bà cũng nhạt nhòa chẳng rõ ràng. Dựa vào chút ảo tưởng đáng thương ấy, tôi gắng gượng đến tận rạng sáng mới miễn cưỡng thiếp đi. Khi tỉnh lại, tôi nhìn vào gương, mắt vẫn còn sưng húp như trái óc chó. Hết cách rồi, tôi đành đeo kính gọng đen để che đi. Tiết học đại cương bắt đầu lúc 8 giờ sáng, tôi và Đoạn Diệc chọn cùng một lớp. Trước đây là vì tiện chăm sóc tôi. Còn bây giờ… lại chỉ khiến không khí thêm ngột ngạt. Vừa bước vào lớp, ánh mắt Đoạn Diệc đã chẳng hề kiêng dè, quét tôi một lượt từ trên xuống dưới rồi bật cười mỉa mai: “Không phải em cũng tự mình vượt qua được đấy thôi? Lúc trước trước mặt anh làm bộ yếu đuối cái gì?” Tôi không muốn phản ứng. Nhưng anh lại sa sầm mặt, vươn tay chặn ngang trước mặt tôi, nhíu mày tặc lưỡi: “Thẩm Tuế Hòa, anh đang hỏi em đấy.” Tối qua vừa khóc, hôm nay tuyến lệ lại nhạy cảm bất thường. Tôi siết chặt tay, cố giấu mặt sau tròng kính… Không muốn tỏ ra yếu đuối. Không muốn để anh thấy tôi lại khóc. Khi đang căng thẳng giằng co thì đột nhiên có người vươn tay gạt phăng cánh tay Đoạn Diệc ra. Một giọng nói xa lạ nhưng phảng phất quen thuộc vang lên bên tai tôi đầy khiêu khích: “Đoạn Diệc, muốn phát điên thì sang vườn thú bên cạnh mà hú. Trong trường cấm nuôi chó, nhất là chó dại thì càng không được nuôi.” Tôi ngẩn người, quay đầu nhìn lại. Phải mất một lúc mới nhận ra người đó là ai. Là Hạ Chước bạn của anh tôi, là người hồi nhỏ hay chọc tôi, bảo tôi gọi là "anh trai" đó.

Bình luận (0)

Đăng nhập để bình luận

Chưa có bình luận nào!

Danh sách chương

Cấu hình đọc

Kích thước chữ
Aa Nhỏ
Aa Vừa
Aa Lớn
Kiểu chữ
a Có chân
a Không chân
a Lexend
Màu sắc
TNC
TNC
TNC
Chiều cao dòng
Thấp
Vừa
Cao