Tịnh Ngôn Cốc đang tuyển Nhóm dịch, đăng ký ngay tại đây!

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/2g3D8zVPfQ

Tịnh Ngôn Cốc và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Chương 5

8 Trong mơ, tôi vẫn đặt tay lên người Hạ Chước. Nhưng ngoài chuyện đó ra, hình như có gì đó không đúng. Ví dụ như, trong mơ… Hạ Chước không mặc quần áo. Tôi cũng không nằm trên giường bệnh, mà là đang ngồi hẳn trên người anh ấy. Căn phòng rất tối, chỉ có một tia sáng le lói từ khe rèm chiếu vào, phản chiếu trong mắt Hạ Chước như ánh lửa lay động. Anh ấy nói với giọng dụ dỗ như dạy con nít: “Làm tiếp đi.” “Ừm, giỏi lắm.” “Tuế Tuế, em thông minh thật.” “Còn rất ngoan nữa.” … Tôi choàng tỉnh dậy, còn chưa kịp tiêu hóa hết nội dung giấc mơ đã cảm thấy tay mình… có gì đó sai sai. Tôi run rẩy quay đầu nhìn qua. Đơ người, xịt keo cứng ngắt luôn. Chiếc áo thun màu xám xanh của Hạ Chước đã bị tôi kéo cao tận ngực từ lúc nào. Làn da mịn màng, săn chắc phơi trần trong không khí, trên đó thậm chí còn in đầy dấu tay của tôi. Từng vệt đỏ nhạt, sâu cạn xen lẫn, kéo dài xuống tận đường nhân ngư bên hông… hoàn toàn trùng khớp với cảnh tượng mộng mị khi nãy. Khoan đã. Tôi ngủ… tệ đến mức này luôn hả trời?! Tôi thật sự là thể loại người như vậy sao?! Nhân lúc Hạ Chước còn chưa tỉnh, tôi vội thò tay định lén kéo áo anh ấy xuống. Đợi anh dậy rồi thì tôi sẽ giả ngu, coi như không biết gì hết. Kế hoạch đã tính kỹ như vậy, thế mà tay vừa chạm vào vạt áo thì lại bị người ta chộp trúng cổ tay. Sao tình cảnh này… quen quen vậy nè? Tôi tuyệt vọng ngửa đầu nhìn trần nhà. Không muốn sống nữa luôn. Hạ Chước lim dim mở một mắt ra, thấy là tôi thì anh ấy lại lười biếng nhắm lại, giọng còn khàn khàn buồn ngủ: “Lại muốn nữa hả?” Tôi như bị điện giật. C-cái gì mà lại muốn?! Tôi đã muốn cái gì đâu! Tôi bật dậy như lò xo, ra vẻ bình tĩnh phủi sạch quan hệ: “Không muốn! Em chỉ muốn giúp anh kéo áo xuống thôi! Tuyệt đối không có ý đồ đen tối gì hết!” Lúc này Hạ Chước mới mở mắt hẳn, vừa nhìn đã thấy tình trạng thê thảm của bản thân— áo bị lột, người đầy dấu vết. Anh ấy sững người mất mấy giây, sau đó từ từ quay sang nhìn tôi, ánh mắt đầy ngờ vực và câm nín. “Ừm… xin lỗi anh?” Tôi lí nhí. “Không cần xin lỗi.” Hạ Chước kéo lại áo, ngồi thẳng dậy. “Nhưng mà Tuế Tuế à, em có thấy là bản thân nên chịu trách nhiệm với anh không?” “Chuyện này mà để lộ ra ngoài, sau này anh còn mặt mũi nào sống trên đời nữa?” Ủa, nghiêm trọng dữ vậy luôn hả?! Tôi mím môi, len lén liếc anh một cái—lại thấy trong mắt anh lóe lên một tia nước long lanh như muốn khóc. Tôi hoảng hồn đến suýt cắn trúng lưỡi. “Phải, phải chịu trách nhiệm sao?” “Em nghĩ sao?” Tôi cúi đầu, vặn ngón tay. Hạ Chước đã tốt bụng ở bệnh viện chăm tôi cả đống ngày, mà tôi lại đi giở trò với người ta… Cũng hơi quá đáng thật. “Hay là… em mời anh ăn một bữa? À không, hai bữa?” Mặt Hạ Chước vẫn không cảm xúc. Tôi cắn răng: “Mười bữa luôn!” Anh ấy nhìn tôi bằng ánh mắt đầy oán trách và lên án: “Anh là một người đàn ông thuần khiết và trong sạch, bị sàm sỡ đến mức này mà em chỉ định xoa dịu anh bằng mấy bữa ăn thôi hả?” Tôi xẹp xuống như quả bóng xì hơi, cúi đầu chịu phạt: “Thế anh muốn sao thì nói đi, nhưng mà đắt quá là em không kham nổi đâu đấy.” Đâu phải chỉ ngủ không yên thôi đâu, tôi còn rất rất nghèo nữa mà. Đúng là đời người, đừng ngủ bậy; ngủ một phát là trắng tay liền. Hạ Chước trầm ngâm một lúc, rồi mới nói: “Vậy thế này đi. Em giả làm bạn gái anh một thời gian, sau đó tìm lý do chia tay trong êm đẹp.” "Chỉ cần chúng ta là mối quan hệ đàng hoàng, chuyện anh bị quấy rối một hai lần truyền ra ngoài cũng chẳng sao cả." Nói cách khác là… không cần trả tiền? Mắt tôi sáng rực lên. "Ok luôn, quyết định vậy đi! Bạn trai! Em gọi rồi đấy nhé, anh không được nuốt lời đâu." "Không nuốt lời." Hạ Chước lại nheo mắt cười. Mỗi lần anh ấy cười như thế, trông cứ gian gian. Nhưng tôi không nói ra. Coi như giữ thể diện cho bạn trai (giả) đi. 9 Khi trở lại trường, tôi mới phát hiện thời khóa biểu của tôi và Hạ Chước có đến hơn nửa số môn trùng nhau. Toàn là những môn tôi đã dày công chọn lựa: ít việc, điểm cao, không điểm danh. Không ngờ Hạ Chước cũng biết chọn môn như thế, đúng là có gu. Vừa bước vào lớp đã đụng phải bạn cùng phòng của Hạ Chước, anh ta chào một câu: "Hi anh Hạ. Chào nha." Hạ Chước lười biếng ngước mắt lên, khẽ nhướng mày. "Ồ? Sao cậu biết đây là bạn gái tôi vậy?" Người kia lập tức sững người. Ơ…

Bình luận (0)

Đăng nhập để bình luận

Chưa có bình luận nào!

Danh sách chương

Cấu hình đọc

Kích thước chữ
Aa Nhỏ
Aa Vừa
Aa Lớn
Kiểu chữ
a Có chân
a Không chân
a Lexend
Màu sắc
TNC
TNC
TNC
Chiều cao dòng
Thấp
Vừa
Cao