Tịnh Ngôn Cốc đang tuyển Nhóm dịch, đăng ký ngay tại đây!

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/3VcK8c45qS

Tịnh Ngôn Cốc và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Chương 9

Tay chân tôi lạnh ngắt, hít thở cũng trở nên khó khăn. Anh ấy có thấy tôi… ghê tởm như lời Đoạn Diệc nói không? Nhưng ngay giây sau, một bàn tay dịu dàng che lấy mắt tôi. “Tuế Tuế, dơ mắt rồi, đừng nhìn nữa.” Ngay sau đó là tiếng nắm đấm nện thẳng vào thịt vang lên dồn dập. Kèm theo giọng nói kiêu ngạo tột độ của Hạ Chước: “Thì sao chứ? Thích ai là quyền của cô ấy.” “Và nhớ kỹ là… cậu chỉ là quá khứ, người Tuế Tuế thích bây giờ là tôi!” Tôi quay đầu lại. Đoạn Diệc bị bẻ quặt tay ra sau, cả người bị đè xuống vũng nước sau mưa, gương mặt trắng bệch lấm lem bùn đất. Tôi tưởng mình ít nhiều sẽ thấy đau lòng. Nhưng khi nhìn dáng vẻ chật vật đến tận xương tủy ấy của anh ta… trong lòng tôi lại chẳng có lấy một tia rung động. Thì ra, tất cả thật sự đã qua rồi. 15 Sau đó, Đoạn Diệc còn lén đến tìm tôi thêm một lần nữa. Người từng kiêu ngạo đến thế, giờ lại quỳ gối trước mặt tôi, mặt mày tiều tụy, giọng nói run rẩy: “Tuế Tuế, anh thật sự là một thằng khốn.” “Chỉ là… lúc ấy anh không thể chấp nhận được việc mình cũng có loại tình cảm đó với em.” “Anh thấy mình như súc sinh, vì sợ hãi nên mới đẩy em ra xa.” “Thật ra hôm đó lúc em bị nhốt trong phòng thiết bị, anh đâu có đi xa. Anh vẫn đứng gần đó.” “Anh nghĩ, nếu em chịu giống hồi nhỏ mà năn nỉ anh một tiếng thì anh sẽ lập tức mở cửa thả em ra.” “Anh…” Đoạn Diệc nói đến đây thì nghẹn lại. Một lúc lâu sau, giọng anh vỡ vụn, gần như không thành lời: “Tuế Tuế, rốt cuộc phải làm sao thì em mới chịu tha thứ cho anh đây?” Tôi lùi lại một bước, giọng điệu bình thản: “Vậy còn anh? Phải thế nào thì anh mới chịu từ bỏ?” “Đoạn Diệc, tất cả mọi người đều đang bước về phía trước, sẽ không có ai đứng yên mãi vì anh đâu.” “Đến đây thôi.” … Đoạn Diệc ngơ ngác ngẩng đầu lên, nhìn bóng dáng cô gái dần khuất xa. Vòng qua tòa nhà giảng đường, cô gái nhào vào lòng người kia. Thân mật quay đầu lại, nói gì đó với anh ta. Đoạn Diệc như bị ma xui quỷ khiến, lặng lẽ đi theo sau bọn họ, bước thật lâu, thật lâu. Anh đang làm gì thế? Trong đầu đang nghĩ gì? Đến chính Đoạn Diệc cũng không trả lời được. Đã mấy lần, anh gần như sụp đổ, chỉ muốn lao lên làm ầm một trận, chỉ muốn xé nát cái tên đàn ông mặt dày đó ra, muốn giành lại Tuế Tuế của anh. Nhưng anh không làm. Tại sao lại không? Anh không có đáp án. Có lẽ là bởi khung cảnh trước mắt quá đỗi rực rỡ. Rực rỡ đến mức, ngay cả anh cũng phải thừa nhận— Từ nay về sau, niềm vui nỗi buồn của cô, đều chẳng còn liên quan gì đến anh nữa rồi. 16 Giai đoạn xây dựng cảm giác an toàn gần như đã hoàn tất. Tần suất phát bệnh của tôi đang dần giảm xuống. Theo đề nghị của bác sĩ, tôi đã bước vào giai đoạn cai nghiện. Cai nghiện, nói thế nào nhỉ? Nó giống kiểu thử thách “về nhà mà không được xoa chó nhà mình”. Quy trình cụ thể chính là… Mở cửa. Lập tức né tránh ánh mắt của Hạ Chước. Giả vờ như trong nhà chẳng có ai tên đó cả. Ngày qua ngày, ánh mắt oán thán trong mắt Hạ Chước cũng ngày một sâu thêm. “Tuế Tuế, kỳ cai nghiện thật ra là để trừng phạt anh đúng không?” “Có phải anh đã làm sai điều gì rồi không?” “Hình như anh cũng mắc chứng ‘khát da’ rồi, phải làm sao đây?” Phát hiện rồi. Tôi đáp: “Ráng thêm chút nữa.” Nhưng anh cũng chỉ than thở vậy thôi. Thực ra sau lưng thì tránh còn nhanh hơn ai hết, sợ chỉ một sơ suất nhỏ thôi là khiến quá trình trị liệu của tôi thất bại. Vài tháng sau, tôi quay lại bệnh viện tái khám. Khi cầm trên tay kết quả chứng nhận điều trị thành công, tôi mới thật sự thở phào nhẹ nhõm, khóe môi bất giác cong lên, chỉ muốn lập tức đích thân báo tin tốt này cho Hạ Chước biết. Khi trở về căn phòng trọ nhỏ kia, tôi gần như chạy thục mạng. Đẩy cửa bước vào, Hạ Chước đang bưng chiếc bánh kem, nở nụ cười có phần ngốc nghếch. “Tuế Tuế, sinh nhật vui vẻ.” Tôi sững người. Lúc này mới sực nhớ hôm nay là sinh nhật tuổi 20 của tôi. Dù là vào khoảnh khắc này, Hạ Chước vẫn không quên cẩn thận tránh né tiếp xúc thân thể với tôi. Lòng tôi mềm nhũn, chủ động nhào vào lòng anh, làm anh giật mình suýt nữa thì ném cả cái bánh đi. Cho đến khi tôi giơ kết quả điều trị lên lắc lắc trước mặt anh như muốn khoe thành tích mà bật cười: “Chữa khỏi rồi, có thể hôn được rồi, có phải em…” Còn chưa kịp nói xong thì Hạ Chước đã nghiêng đầu sát lại. Đúng là tiết xuân. Ánh trời rực rỡ, vạn vật tươi sáng. Tôi âm thầm thầm ước trong lòng Hạ Chước. Chào mừng anh đến với tuổi 20 của em. Từ nay về sau, em sẽ tự do yêu anh. (Hoàn)

Bình luận (0)

Đăng nhập để bình luận

Chưa có bình luận nào!

Danh sách chương

Cấu hình đọc

Kích thước chữ
Aa Nhỏ
Aa Vừa
Aa Lớn
Kiểu chữ
a Có chân
a Không chân
a Lexend
Màu sắc
TNC
TNC
TNC
Chiều cao dòng
Thấp
Vừa
Cao