Tịnh Ngôn Cốc đang tuyển Nhóm dịch, đăng ký ngay tại đây!

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8KhZtR0ImH

Tịnh Ngôn Cốc và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Chương 4

Tôi mới chỉ động nhẹ ngón tay thì Hạ Chước đang ngủ gà ngủ gật bên cạnh tôi cũng lập tức tỉnh dậy. Đôi mắt đẹp của anh ấy lúc này đỏ ngầu tơ máu. Thấy tôi tỉnh, anh ấy bật dậy ngay. “Em ở đây đợi chút, anh đi gọi bác sĩ.” Chạy được hai bước, anh lại quay lại. Vội vội vã vã nhập số mình vào điện thoại của tôi, nhét vào tay tôi rồi căn dặn: “Nếu Đoạn Diệc dám làm phiền em thì gọi ngay cho anh, một phút sau anh sẽ có mặt, rõ chưa?” Tôi khẽ gật đầu. Hạ Chước vừa rời đi, quả nhiên như anh ấy dự đoán, Đoạn Diệc lập tức bước vào. Dưới ánh đèn trắng bệch của bệnh viện, ngũ quan của anh trông càng thêm sắc nét. Tôi đã từng không biết bao nhiêu lần dùng ánh mắt để vẽ lại từng đường nét trên khuôn mặt anh. Vậy mà khoảnh khắc này, tôi lại thấy anh thật xa lạ, thậm chí đến mức chán ghét. “Tuế Tuế, em đang hận anh sao? Anh…” “Đủ rồi.” Tôi lạnh lùng cắt ngang lời chưa nói hết. “Dì Đoạn và anh đã chăm sóc em nhiều năm, em rất biết ơn… Nhưng đến đây là kết thúc rồi. Sau khi xuất viện, em sẽ thuê một phòng gần trường, sau này sẽ không về nhà nữa.” “Còn nữa, em không thích anh nữa rồi.” Sắc mặt Đoạn Diệc lập tức sa sầm. “Tuế Tuế, đừng dỗi.” Tôi thấy nực cười đến mức muốn cười ra tiếng luôn đấy. “Em không dỗi. Đoạn Diệc, ai lại đi thích một người hết lần này đến lần khác làm tổn thương mình chứ? Em rẻ mạt đến thế sao?” Đây là lần đầu tiên, tôi không gọi anh là “anh”. Gương mặt Đoạn Diệc khựng lại. Ngay khoảnh khắc đó, vẻ hoảng hốt hiện rõ trong mắt anh; nhưng rất nhanh, anh đã thu lại cảm xúc, quay đi với vẻ mặt vô cảm. “Thẩm Tuế Hòa, đã là người lớn rồi thì nên nghĩ cho kỹ, lời nói ra sẽ có hậu quả.” “Em nghĩ ngoài anh ra, còn ai có thể chấp nhận cái căn bệnh ghê tởm đó của em nữa?” Nói rồi anh rời đi. Tôi nghiến chặt răng cố nén nước mắt trở vào. Những lời Đoạn Diệc nói không sai. Anh là người duy nhất có thể giúp tôi khi bệnh phát. Nhưng từ giờ trở đi, dù có đau đớn đến chết, tôi cũng tuyệt đối không quay lại cầu xin anh nữa. Huống hồ, trong cơn hôn mê tôi vẫn còn lờ mờ nhớ được một vài chuyện. Người đưa tôi đến bệnh viện là Hạ Chước, mà sự tiếp xúc của anh ấy… dường như không làm tôi cảm thấy quá khó chịu. Có lẽ phản ứng của tôi với việc bị chạm vào cũng sẽ thay đổi theo tâm lý. Nếu vậy thì tôi có thể thử chữa lành bản thân xem sao. Tôi muốn sống như một người bình thường, không cần ai thương hại, sống một cách độc lập và tự do. 7 Hạ Chước ở lại bệnh viện chăm tôi suốt thời gian điều trị. Trong mấy tuần đó, Đoạn Diệc không xuất hiện lấy một lần. Tôi biết anh đang chờ tôi cúi đầu nhận sai, nhưng tôi sẽ không bao giờ làm vậy nữa. Đêm trước ngày xuất viện, tôi cuộn mình trên giường bệnh, lăn qua lộn lại mãi mà không ngủ được. Có vẻ như chứng bệnh lại sắp phát tác rồi. Cảm giác khao khát trỗi dậy dữ dội giữa màn đêm tĩnh mịch, như ngọn lửa thiêu đốt từng tấc da thịt. Hạ Chước nằm nghiêng trên giường gấp, mày nhíu lại, trông như ngủ không được ngon. Tôi bỗng nảy ra một ý nghĩ. Như có ma xui quỷ khiến, tôi đưa tay ra đặt lên má anh ấy. Ấm áp. Cảm giác rất dễ chịu. Hình như… không thấy chán ghét. Lạ thật. Tôi nghĩ một lúc rồi khẽ di chuyển tay xuống dưới. Lại dời xuống chút nữa. Ồ. Thì ra là mềm thật. Khoan đã. Tôi đang làm gì vậy má?! Như bừng tỉnh khỏi giấc mộng, tôi lập tức muốn rụt tay lại. Nhưng mới rút được nửa đường đã bị người ta chụp lấy cổ tay. Hạ Chước nheo đôi mắt dài hẹp, ánh nhìn dưới ánh sáng lờ mờ vừa như cười lại chẳng hề có ý cười. “Em gái à, thừa nước đục thả câu… không hay lắm đâu, ha?” Tôi cảm giác trong đầu mình như bùm một tiếng nổ tung. Sức nóng từ chỗ da thịt tiếp xúc lan dần ra khắp cơ thể, đến tận vành tai cũng nóng bừng. “Em, em không có ý đó đâu, thật đấy, em có lý do… Đúng rồi, là vì—” Thấy tôi vì với chả mãi mà chẳng nói ra được nguyên nhân, Hạ Chước khẽ bật cười thành tiếng. “Vậy là hết khó chịu rồi à?” Tôi gật gật đầu, gượng gạo đáp: “Vâng, không khó chịu nữa rồi.” “Thế thì tốt rồi.” Anh ấy nhún vai, tỏ vẻ chẳng để bụng gì: “Anh Hạ Chước của em không nhỏ nhen như ai kia đâu. Em muốn làm gì với anh cũng được hết.” “Nhưng… chỉ giới hạn hôm nay thôi đấy.” Hạ Chước kéo dài giọng, vẻ mặt như đang nói: “Cơ hội chỉ đến một lần, không tranh thủ là hết ngay.” Anh ấy nhẹ nhàng dắt tay tôi đặt lại về chỗ cũ. Tay vừa chạm xuống, cảm giác nóng rực quen thuộc lại truyền đến. “Thế này được chưa?” Tôi đỏ bừng cả mặt, lí nhí đáp bừa một câu: “Được rồi, cảm ơn anh Hạ Chước.” Dù có xấu hổ muốn độn thổ nhưng không thể không thừa nhận… Hiệu nghiệm thật luôn này! Nhịp tim mạnh mẽ của Hạ Chước truyền qua lòng bàn tay tôi, từng nhịp một khiến tôi cũng thấy run rẩy theo. Tôi khép mắt lại. Cảm giác khó chịu lẩn khuất quanh mình dần dần tan biến. Đây là lần đầu tiên trong nhiều năm, tôi không bị tỉnh giấc giữa đêm. Thậm chí còn mơ thấy một giấc mơ.

Bình luận (0)

Đăng nhập để bình luận

Chưa có bình luận nào!

Danh sách chương

Cấu hình đọc

Kích thước chữ
Aa Nhỏ
Aa Vừa
Aa Lớn
Kiểu chữ
a Có chân
a Không chân
a Lexend
Màu sắc
TNC
TNC
TNC
Chiều cao dòng
Thấp
Vừa
Cao