Tịnh Ngôn Cốc đang tuyển Nhóm dịch, đăng ký ngay tại đây!

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8pdqUIH3yd

Tịnh Ngôn Cốc và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Chương 3

Thì ra anh ấy cũng học ở trường đại học này. Trong lúc tôi còn đang mải suy nghĩ, Hạ Chước đã đẩy tôi đi được mấy bước, bỏ lại Đoạn Diệc với vẻ mặt u ám phía sau. Anh ấy ấn tôi ngồi xuống một chỗ trống, tiện thể đẩy luôn bạn cùng phòng của mình ra. "Đây đây, em ngồi đây, đừng để ý cái thằng não tàn kia. Em có muốn uống nước không? Hay là muốn uống gì khác?" Tôi đờ đẫn lắc đầu. Tâm trí tôi vẫn còn kẹt lại ở khoảnh khắc Hạ Chước đẩy tôi đi. Tay anh ấy không hề trực tiếp chạm vào người tôi, mà chỉ khẽ đặt hờ lên quai ba lô sau vai tôi. Xem ra, anh ấy vẫn còn nhớ việc tôi sợ bị đụng chạm… Mặc dù chuyện đó đã xảy ra từ 7-8 năm trước. Tôi bỗng thấy sống mũi cay xè, tứ chi toàn thân như có dòng ấm áp chạy qua. Tôi mỉm cười với anh ấy, lí nhí nói: "Cảm ơn anh Hạ Chước." "Ấy." Hạ Chước khẽ đáp lại một tiếng, đôi mắt phượng xếch nhẹ híp lại vì vui, trông cứ như một con hồ ly gian xảo vậy. 5 Chớp mắt đã đến buổi chiều. Trước khi chào tạm biệt, tôi đã xin Hạ Chước phương thức liên lạc. Trên đường đi đến phòng học của tiết tiếp theo, tôi bỗng nhận được tin nhắn từ Đoạn Diệc. [Tuế Tuế, bệnh của em có tái phát không?] Tay tôi siết chặt điện thoại. Còn chưa kịp nghĩ xem nên trả lời thế nào thì tin nhắn tiếp theo đã tới. [Tới phòng dụng cụ ở sân thể dục số 1 đi.] [Anh giúp em.] Nói thật thì tôi không muốn gặp Đoạn Diệc. Nhưng nếu không đi, tôi sợ mình sẽ không cầm cự nổi. Tôi từng thử nhờ các bạn nữ khác giúp đỡ để xoa dịu triệu chứng khát tiếp xúc da thịt. Nhưng mỗi lần có ai đó chạm vào tôi… Nắng gắt, máu, trần trụi, đau đớn. Những ký ức tôi đã vùi sâu lập tức ập trở lại. Cho đến hiện tại, Đoạn Diệc vẫn là "thuốc giải" duy nhất của tôi. Cho dù hôm nay có thể gồng gánh vượt qua thì vẫn còn ngày mai, ngày kia... không thể trốn mãi được. Tôi không thể vì không muốn gặp anh mà ngay cả cuộc đời mình cũng mặc kệ. Thế rồi sau khi quyết tâm, tôi vẫn đi về phía sân thể dục. Đoạn Diệc đứng trước cửa phòng dụng cụ, khoanh tay cười như không cười nhìn tôi. Khoảnh khắc tôi vừa bước tới gần thì anh đột ngột áp sát, mạnh tay đẩy tôi vào trong phòng. Điện thoại trong lúc va chạm bị văng ra ngoài. Tôi còn chưa kịp phản ứng thì đã ngã ngồi xuống đất, cánh tay cọ trên mặt sàn đến rướm máu. Cánh cửa sắt trước mặt bị đóng sầm lại. Bên ngoài vang lên tiếng khóa cửa. Tôi sững sờ lên tiếng: "Anh… anh định làm gì vậy?" Giọng của Đoạn Diệc xuyên qua cánh cửa sắt dày nặng, nghe mơ hồ không rõ: “Giúp em trị bệnh. Tuế Tuế, anh không muốn truy cứu mấy năm qua em là thật sự bị bệnh hay đang diễn trò nữa.” “Chỉ cần em đồng ý dứt khoát cắt đứt cái tình cảm lệch lạc này trong hôm nay thì chúng ta vẫn có thể như trước kia, được không?” Nỗi sợ lạnh toát cắm phập vào xương sống. Tôi chẳng buồn để ý đến vết thương rát buốt nữa, vội bật dậy đập mạnh vào cửa sắt, giọng run rẩy: “Anh, thả em ra. Em không thích anh nữa rồi, thật đấy, em không thích anh nữa rồi, anh thả em ra đi!” Ngoài cửa chỉ truyền đến một tiếng cười khẩy, trong âm thanh ấy phảng phất chút mệt mỏi khó nhận ra. “Tuế Tuế, rốt cuộc là từ bao giờ anh lại nuôi ra một đứa giỏi nói dối như em chứ?” Tiếng bước chân vang lên. Vài phút sau, bên ngoài hoàn toàn im ắng. Anh đi rồi. Ban đầu, tôi còn cố ép bản thân giữ bình tĩnh, tiết kiệm sức để kêu cứu và tìm cách thoát thân. Nhưng theo thời gian trôi qua, tia sáng cuối cùng lọt qua khe cửa cũng tắt hẳn. Căn phòng chìm vào bóng tối đặc quánh như mực. Chứng khát tiếp xúc da thịt của tôi… cuối cùng vẫn phát tác. Như thể có hàng vạn con kiến đang gặm nhấm từng tấc thịt, từng đoạn xương. Tôi co rút lại trong một góc, run rẩy không kiểm soát nổi, môi bị cắn đến bật máu. Ý thức dần dần mơ hồ. Làn khói trắng vô tận xuyên qua năm tháng dài đằng đẵng, một lần nữa bao phủ trước mắt tôi. Tôi nghe thấy tiếng máu nhỏ xuống nền. Và cả tiếng im lặng sâu không đáy. 6 Không biết đã bao lâu trôi qua, cửa phòng dụng cụ bị ai đó đạp tung. Ánh sáng tràn vào. Sau một trận hỗn loạn ồn ào, có người vòng qua cánh tay tôi, cẩn thận bế tôi lên. Hình như có tiếng cãi nhau. “Hạ Chước, buông con bé ra. Mày không biết à? Vốn dĩ nó không thể chịu nổi việc bị người khác chạm vào, mày chạm vào chỉ khiến nó thêm đau khổ mà thôi.” Rõ ràng vòng tay đang ôm tôi khựng lại một chút. “Mẹ kiếp, mày đã làm em ấy ra nông nỗi này rồi, làm sao tao yên tâm giao em ấy lại cho mày được?! Tránh ra đi!” “Nó là em gái tao, thế nào cũng chẳng liên quan gì tới mày.” Ngay giây tiếp theo, có người túm chặt lấy cánh tay tôi, định kéo tôi đi. Khoảnh khắc bị chạm vào, phản kháng từ tận sâu trong linh hồn trào lên mãnh liệt. Cả người tôi chấn động, mạnh mẽ hất văng đối phương ra, rúc lại trong lòng người kia tìm một tư thế thoải mái mới chịu yên. Sau đó xảy ra chuyện gì thì tôi hoàn toàn không biết nữa. Chỉ nhớ gió thổi rất mạnh, nhưng vòng tay đỡ lấy tôi lại vô cùng vững vàng. Lúc mở mắt lần nữa, tôi đã ở bệnh viện rồi.

Bình luận (0)

Đăng nhập để bình luận

Chưa có bình luận nào!

Danh sách chương

Cấu hình đọc

Kích thước chữ
Aa Nhỏ
Aa Vừa
Aa Lớn
Kiểu chữ
a Có chân
a Không chân
a Lexend
Màu sắc
TNC
TNC
TNC
Chiều cao dòng
Thấp
Vừa
Cao