Tịnh Ngôn Cốc đang tuyển Nhóm dịch, đăng ký ngay tại đây!

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8KhZtR0ImH

Tịnh Ngôn Cốc và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Chương 3

Tôi hơi nghiêng đầu, dành ra một lúc để nghiêm túc suy nghĩ rồi mới đáp: "Ưm... Thanh Hoa đi." Cậu ta nghe xong liền nhướng mày, vẻ mặt đầy ý vị: "Không phải tôi muốn đả kích cậu đâu, nhưng với điểm số hiện tại của cậu thì cách Thanh Hoa có lẽ vẫn còn hơi xa đấy." Chậc, cái tên này đúng là mở miệng ra là muốn gây sự mà... Trong lòng tôi bỗng nhiên bùng lên một ngọn lửa hiếu thắng vô cớ. Tôi dứt khoát đập mạnh tờ đề xuống bàn rồi hùng hổ đứng dậy ngay dưới ánh mắt ngỡ ngàng của cậu ta. "Chúng ta cá cược đi." "Cá cái gì?" "Cá kết quả thi giữa kỳ lần tới." "Chỉ một mình cậu thôi á?" "Phụt." Sở Tiêu Tiêu ngồi bên cạnh không nhịn được liền cười hả hê trước lời nói thẳng thừng của Giang Dư, khiến tôi khó chịu mím chặt môi. Cô ta bỗng nhỏ nhẹ khẩn cầu Giang Dư với ánh mắt tràn đầy sự sùng bái lẫn mong đợi: "Giang Dư này, cậu có thể giảng giúp tớ bài này được không?" Giang Dư đẩy gọng kính trên sống mũi, ngước mắt nhìn thẳng vào Sở Tiêu Tiêu rồi buông một câu xanh rờn: "Thầy giáo bảo chỉ nên giao lưu với người có thành tích tương đương thôi. Này bạn học à, cậu có đang hiểu lầm gì về năng lực của bản thân mình không đấy?" Sở Tiêu Tiêu sững sờ đến mức sắc mặt hết đỏ rồi lại trắng, đành lặng lẽ rút tay về trong sự ê chề. Lúc này, tôi quyết tâm đánh cược nên vỗ ngực khẳng định: "Cá thắng thì phải có phần thưởng chứ." "Nếu tôi không thắng được cậu, tôi sẽ chấp nhận làm trâu làm ngựa cho cậu trong vòng một tháng, nhưng với điều kiện là cậu không được đưa ra yêu cầu quá đáng đâu đấy!" "Còn nếu tôi mà thắng cậu..." Tôi cau mày suy nghĩ xem nên đòi hỏi điều gì thì mới bõ công. "Thì cậu phải thực hiện một điều ước của tôi. Hiện tại tôi vẫn chưa nghĩ ra, nhưng cậu tuyệt đối không được quỵt nợ đâu đấy." Cậu ta dừng động tác xoay bút lại, khóe miệng khẽ cong lên: "Được thôi, nhưng tôi cũng có điều kiện riêng của mình." "Thứ nhất là không được dùng một điều ước để đổi lấy thêm N điều ước khác, thứ hai là không được liên quan đến người nhà của tôi, và còn nữa... tuyệt đối không có chuyện yêu đương với cậu đâu." ......Xì. Thành giao! 4 Đến lúc này, tôi thực sự không thể không bái phục khả năng hóng hớt của các bạn học trường Nhị Trung. Bởi chỉ trong vòng một ngày, vụ cá cược giữa tôi và Giang Dư đã lan truyền khắp trường, thậm chí càng truyền lại càng trở nên thái quá với đủ loại phiên bản khác nhau. "Vãi chưởng, cậu nghe tin gì chưa? 'Vạn năm về nhì' vừa cá cược với Giang Dư xem kỳ thi tới ai đứng nhất đấy." "Hình như Chu Hạ Di bảo nếu thi được hạng nhất thì Giang Dư phải yêu đương với cậu ta hả? Không ngờ chị Chu lại là dũng sĩ tấn công trực diện vì tình yêu như thế luôn!" "Ơ, sao phiên bản tớ nghe được lại là Giang Dư bảo ngoại trừ việc yêu đương ra thì nguyện vọng nào của cậu ấy cậu ta cũng đáp ứng hết nhỉ?" "Mấy người bớt đồn bậy đi được không? Rõ ràng là Sở Tiêu Tiêu và Chu Hạ Di vì muốn theo đuổi Giang Dư nên mới cá cược xem ai điểm cao hơn thì người đó có được cậu ta mà!" "......Cái phiên bản của cậu mới thực sự là thái quá nhất đấy!" Dưới sự nỗ lực "thêm mắm dặm muối" không ngừng nghỉ của các bạn học thân yêu, vụ cá cược nhỏ xíu này bỗng trở nên vô cùng gợi đòn. Tôi cũng chẳng hiểu sao Sở Tiêu Tiêu lại bị lôi vào cuộc, tóm lại là ba người chúng tôi đã bị thêu dệt thành một mối quan hệ tay ba cẩu huyết đầy dây dưa không dứt. Dẫu người ta vẫn nói tin đồn thường dừng lại ở kẻ trí, nhưng giờ đây tôi làm gì còn thời gian mà bận tâm mấy chuyện đó nữa. Trong khi rõ ràng chúng tôi đang ở trong một mối quan hệ cạnh tranh lành mạnh và đầy năng lượng tích cực biết bao! Thậm chí trên diễn đàn trường còn mở hẳn một cuộc bỏ phiếu với tiêu đề: "Chu Hạ Di VS Giang Dư, ngôi vị thủ khoa giữa kỳ sẽ về tay ai?". Kết quả là Giang Dư tạm thời dẫn trước với lợi thế "mong manh" hơn 300 phiếu (tôi tự nhủ là mong manh thôi!), với tỉ lệ nam nữ bỏ phiếu là 2:8. Đúng là cái đám con gái nông cạn chỉ biết nhìn mặt mà bắt hình dong!! Cô bạn thân của tôi hận sắt không thành thép, cầm cuốn bài tập đập nhẹ vào mặt tôi và mắng: "Tớ bảo cậu phải nắm thóp cậu ta, chứ có bảo cậu tự đi chuốc lấy nhục đâu!" Tôi bình thản trấn an: "Bình tĩnh đừng nóng. Cậu nghĩ mà xem, thua cậu ta cũng đâu phải chuyện gì mất mặt, tớ còn có thể mượn danh nghĩa làm chân sai vặt để học lỏm bí kíp. Còn nếu thắng thì chẳng phải càng tốt sao?" Tôi chợt nhớ ra: "À đúng rồi, cái vụ bỏ phiếu đó, cậu đã bầu cho ai?" Nhỏ bạn bắt đầu tuôn một tràng: "Hạ Di bé nhỏ của chúng ta vừa thông minh, nỗ lực lại có chí tiến thủ, lại còn là trợ thủ đắc lực của thầy cô, là chiếc áo bông nhỏ tri kỷ và là tấm gương sáng cho bạn bè nữa chứ..." "Chốt lại là cậu bầu cho ai?" "Giang Dư."

Bình luận (0)

Đăng nhập để bình luận

Chưa có bình luận nào!

Danh sách chương

Cấu hình đọc

Kích thước chữ
Aa Nhỏ
Aa Vừa
Aa Lớn
Kiểu chữ
a Có chân
a Không chân
a Lexend
Màu sắc
TNC
TNC
TNC
Chiều cao dòng
Thấp
Vừa
Cao