Tịnh Ngôn Cốc đang tuyển Nhóm dịch, đăng ký ngay tại đây!

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8pdqUIH3yd

Tịnh Ngôn Cốc và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

33

"Nghĩ đi nghĩ lại, em phát hiện hình như là vì hôm đó em đã không để anh giúp em." Em bóp lấy cằm tôi, giọng điệu cực kỳ dịu dàng: "Ông xã, anh nên nói sớm với em mới phải chứ." . Ánh trăng như nước phủ lên mặt đất một lớp lụa mỏng trong suốt. Dung Dữ chăm chú quan sát phản ứng của tôi, một mặt hành động, một mặt hỏi: "Ông xã, tại sao lại muốn ly hôn?" Tôi nghiến răng không nói lời nào. Em liền như đang mộng du mà đắm chìm vào thế giới của riêng mình: "Là vì gã Beta đó sao? Nhưng hắn ta còn chẳng thể đánh dấu được anh, phế vật như thế, sao anh có thể vì hắn mà ly hôn với em được chứ?" Tôi bịt mắt né tránh ánh nhìn nóng bỏng của em, hằn học hét lên: "Trước đây em cũng là Beta, trước đây em cũng không thể đánh dấu anh!" "Ai bảo thế?" Dung Dữ sờ sờ gò má tôi, tốt bụng nhắc nhở: "Ông xã, khắp người anh từ lâu đã bị hơi thở mùi lựu của em thấm đẫm rồi." Tôi: "Trước đó là do sữa tắm." Dung Dữ chỉ cười không nói. Tôi bàng hoàng nhận ra điều gì đó. Cái tên biến thái này! Nhưng tôi không ngờ được. Còn có thể biến thái hơn nữa. Mấy ngày sau đó. Cổ chân tôi bị quấn chặt bởi xích sắt, tuyến thể non nớt bị cắn chặt, bị đánh dấu lặp đi lặp lại đến mức kết thành nút thắt, nước mắt chảy rồi lại chảy, cổ họng khản đặc vì kêu la, cũng không thể khiến người kia mảy may thương xót. Dù có ép tôi phải thốt ra hết câu yêu thương này đến câu tình tứ khác cũng không chịu dừng lại. Ngược lại, khi mọi chuyện kết thúc, em lại âu yếm nâng khuôn mặt thất thần của tôi lên, đặt từng nụ hôn vụn vặt: "Ông xã, anh nhìn lại mình bây giờ đi, ngoài em ra, liệu bên ngoài còn có ai biết nghe lời anh hơn em không?" 19 Tôi buộc phải nghỉ việc năm ngày. Ba ngày làm loạn, hai ngày tịnh dưỡng. Trong những ngày này, những điều nên nói, không nên nói, đều bị Dung Dữ ép phải nói ra hết sạch. Bao gồm cả những suy nghĩ u ám, bỉ ổi, không dám để ai biết của tôi. Còn Dung Dữ thì sao... Sau khi nghe tôi mổ xẻ tâm can xong, cả người em hưng phấn không chịu nổi, tự mình cung khai hết mọi chuyện một cách ngoan ngoãn. Hiểu lầm được xóa sạch trong nháy mắt. Bầu không khí giữa hai người cuối cùng cũng được thả lỏng. Dung Dữ chống cằm, cười đắc ý: "Hóa ra trong mắt ông xã em lại đắt hàng đến thế cơ à." Tôi: "..." Cái bộ lọc "người vợ Beta dịu dàng" trước đây của tôi đối với em quả thực là dày đến mức vô lý. Định quay lưng đi không thèm để ý đến em, nhưng lại sợ bị em đánh lén từ phía sau. Thế là tôi nằm ngay ngắn trên giường, bước vào "thời gian hiền triết". Dung Dữ cũng nằm xuống theo, nghiêng người ôm lấy eo tôi, vẫn cái bộ dạng "chim nhỏ nép vào người": "Nhưng trong mắt em, ông xã cũng rất thu hút mà." Tôi nhắm mắt dưỡng thần: "Chỉ có em thấy thế thôi." Dung Dữ không vui, liệt kê từng ưu điểm của tôi, đưa ra đầy đủ bằng chứng để phản bác: "Rất nhiều người thấy thế mà, hồi trước em đến công ty đón anh, ánh mắt của bao nhiêu người cứ dính chặt lấy anh đấy thôi, chỉ là bản thân anh không nhận ra. Họ chỉ đang cố tình hạ thấp anh bằng cách nâng cao thân phận của một kẻ mà họ chẳng hề quen biết, cứ làm như làm vậy thì có thể kéo anh lại gần họ hơn, thực tế chỉ khiến tâm địa của họ trông càng nực cười hơn thôi." "Bởi vì anh ưu tú như vậy, làm việc đáng tin cậy, tính cách trầm ổn..." Em càng nói mặt tôi càng đỏ. Tôi vội vàng bịt miệng em lại: "Được rồi được rồi, đủ rồi." Hai người im lặng ôm nhau một lát. Dung Dữ nhớ ra điều gì đó, cái đầu xù lông rúc một vòng trong lòng tôi, ngẩng đầu nhìn tôi, đôi mắt đen thâm trầm nói: "Ông xã, giờ con chó điên kỳ nhạy cảm đi cắn người lung tung là em rồi, anh không được bỏ rơi em đâu đấy." Vành mắt tôi nóng lên, tôi chớp chớp mắt, nhẹ giọng đáp: "Ừm."

Bình luận (0)

Đăng nhập để bình luận

Chưa có bình luận nào!