Tịnh Ngôn Cốc đang tuyển Nhóm dịch, đăng ký ngay tại đây!

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8pdqUIH3yd

Tịnh Ngôn Cốc và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

19

Cần sự giúp đỡ của Daddy rồi. 7 Tôi ngồi trong phòng khách hút thuốc. Giang Khải đã không còn nhận tư vấn tâm lý từ lâu, giờ chỉ nhận làm riêng, tôi đành phải đưa Liêu Hàn Tinh đến nhà anh ta. Để Liêu Hàn Tinh buông lỏng cảnh giác, tôi chỉ nói là giới thiệu bạn mình cho cậu ấy biết. Mười phút sau, cửa phòng khách mở ra, Liêu Hàn Tinh bước ra trước, nhìn tôi với vẻ mặt không chút cảm xúc, vớ lấy áo khoác đồng phục đi thẳng ra cửa: "Xin lỗi nhé, bạn trai tôi tìm đi hẹn hò rồi." Cậu ấy nói thêm: "Tối nay tôi không về." Tôi dụi tắt thuốc, cầm chìa khóa lên bảo: "Tôi tiễn cậu." Liêu Hàn Tinh quay lưng về phía tôi, dùng giọng điệu rất xa cách: "Chú, tôi mười tám rồi, tự đi được." "Lúc trước đã không quản tôi, thì giờ cũng quản ít thôi." Tiếng đóng cửa không lớn, nhưng nghe rất nặng nề. "Không chẩn đoán nổi, cậu ta phòng bị rất ghê." Giang Khải khoanh tay tựa vào cửa phòng khách, châm một điếu thuốc, có vẻ thấy thú vị: "Còn quay lại gài bẫy hỏi ngược lại tôi nữa cơ." "Cậu có nói gì với cậu ấy không?" "Cậu sợ tôi nói gì?" Tôi không có tâm trí chơi trò đố chữ với anh ta. Chỉ là thuận miệng hỏi thôi. Chuyện xưa cũ rích rồi, tôi có gì mà phải sợ. Tôi đã sớm quên sợ hãi là gì rồi. Giang Khải nhìn tôi một lúc rồi hỏi: "Tâm trạng không tốt à?" "Làm một phát không?" Tôi cầm áo khoác rời đi: "Không hứng thú." Giang Khải cười cười: "Khi nào có hứng thì nhớ tìm tôi. Dạo này tôi có tập gym, ít nhất cũng trụ được một tiếng đấy." Đồ thần kinh! 8 Sau khi tập đoàn tẩy trắng, nghiệp vụ dần đi vào quỹ đạo, công việc cũng ít đi nhiều. Dẫn đến việc tôi thậm chí có thời gian rảnh để đợi Liêu Hàn Tinh về nhà. Ý định của tôi là bắt thóp lỗi đi đêm của cậu ấy, nhân cơ hội đề ra mấy cái quy định giờ giới nghiêm vô lý.

Bình luận (0)

Đăng nhập để bình luận

Chưa có bình luận nào!