Tịnh Ngôn Cốc đang tuyển Nhóm dịch, đăng ký ngay tại đây!

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8pdqUIH3yd

Tịnh Ngôn Cốc và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Chương 5

Tôi: ! Mẹ tôi nhìn bố, rồi nhìn tôi, cầm chiếc quần lên xem xét, "Đây không phải của ông, tôi chưa mua cái nào đắt thế này." Sau đó hai người họ vô cùng ăn ý cùng nhìn về phía tôi. Tôi thấp thỏm nuốt nước bọt, giãy giụa nửa phút, "Có phải của nhà trên lầu làm rơi không ạ?" Hai người họ ngẩn ra vài giây, rồi tỏ vẻ đồng tình. Tôi cuối cùng cũng thở phào nhẹ nhõm, hăng hái giành lấy chiếc quần để đi trả cho nhà trên. Tôi nào có đi trả, tôi cầm chiếc quần đi lang thang dưới vườn hoa nửa tiếng, nghĩ đến Giang Tử Thanh là đầu lại đau. Đây là quần của cậu ta, tôi giặt xong phơi trong phòng ngủ, không biết làm sao lại bị mẹ tôi lôi ra giặt lại một lần nữa. Nghĩ đến việc quần áo của cậu ta để trong tủ của tôi cuối cùng cũng không an toàn, tôi sắp phát điên rồi. Tôi lề mề, cuối cùng cũng về nhà sau khi mặt trời lặn. Vừa về đến nhà, nhìn thấy gương mặt đó, tôi phản xạ có điều kiện lùi ra ngoài, nhìn lại số nhà. Chắc chắn không đi nhầm, tôi mới khó khăn bước vào. Người đang ngồi ngay ngắn trên sofa chơi điện thoại, không phải Giang Tử Thanh thì còn là ai? 10 "Tiểu Di, con qua đây." Bố tôi nghiêm mặt gọi tôi. Tim tôi giật thót. Xong rồi, chuyện đã bại lộ. Tôi run rẩy bước qua, thấy vết thương trên cổ và trên đầu gối chiếc quần rách của Giang Tử Thanh, tôi hít một hơi lạnh. "Sao thế ạ, bố?" Tôi ngoan ngoãn đứng bên cạnh, xoắn xuýt ngón tay. Bàn tay đang chơi game của Giang Tử Thanh cuối cùng cũng dừng lại, cậu ta ngẩng đầu nhìn tôi một cái, cười nhẹ, một nụ cười khiến tôi sợ hãi. Lúc nào rồi mà cậu ta còn dám chơi game chứ. "Chuyện là thế này, Tiểu Giang có thể sẽ ở tạm nhà mình một thời gian, trong thời gian này, con phụ đạo thêm môn toán cao cấp cho cậu ấy nhé, toán của con giỏi lắm mà?" Hả? Dạy thêm? Tôi thầm thở phào nhẹ nhõm. Khoan, toán cao cấp? "Bố ơi, toán cao cấp của con không giỏi đâu ạ." Tôi ngơ ngác. Bố tôi liếc tôi một cái, đứng dậy, kéo tôi sang một bên, "Hồi đại học con có lần được điểm tuyệt đối môn toán cao cấp còn gì? Đừng khiêm tốn, lần này bố có được thăng chức hay không là nhờ cả vào con đấy." Tôi có thể nói là lúc đó tôi chép bài không, chép đến cuối cùng tôi nghĩ không thể giống hệt người khác được, nên đã sửa bừa một câu trắc nghiệm, không ngờ lại may mắn được 100 điểm, còn bạn học kia chỉ được 95 điểm. "Không phải bố ơi, cậu ta ở nhà mình làm gì, cậu ta không có nhà à?" Tôi thực sự đau đầu, khó khăn lắm mới thoát được, đây không phải là muốn lấy mạng tôi sao? "Suỵt, con nói nhỏ thôi." Bố tôi lườm tôi một cái, "Cậu ấy bị sếp đuổi ra khỏi nhà, nên mới chạy đến nhà mình. Con nghĩ mà xem, Tiểu Giang dù sao cũng là con trai của ông ấy. Bố nghe nói cậu ấy nợ nhiều môn lắm, nếu con dạy cho cậu ấy qua môn, bố sẽ có hy vọng thăng chức." "Bố ơi, con thấy bố hết hy vọng thăng chức rồi." Tôi nói một cách yếu ớt. "Bố coi như con đang nói ngược, từ hôm nay con dạy thêm cho cậu ấy, chuẩn bị đi." Đợi bố tôi đi rồi, tôi kéo cậu ta vào trong, "Cậu chạy đến nhà tôi, định làm gì?" Cậu ta khẽ nhíu mày, "Đau." Tôi buông tay, vén tay áo cậu ta lên, thấy trên cánh tay cũng có vết sẹo. Tôi kinh ngạc. "Đừng nhìn." Cậu ta kéo tay áo dài xuống, cười cười, "Không chết được đâu." "Bố cậu vì chuyện gì mà ra tay nặng thế?" Tôi bắt đầu có chút đồng cảm với cậu ta. "Dù sao cũng không phải vì chị." Cậu ta cúi đầu nhìn tôi một cái, lười biếng đi đến bàn học của tôi ngồi xuống, rồi lại bắt đầu chơi điện thoại. Không phải vì tôi? Tôi cảm thấy tội lỗi của mình lại giảm đi một phần. "Không phải vì tôi thì tốt rồi, cậu không có chỗ nào để đi à? Sao lại đến nhà tôi, lỡ bạn gái cậu hiểu lầm thì sao?" Cậu ta đúng là gan to. Sắp đính hôn rồi mà còn lông bông như vậy? Cậu ta dừng lại, ngẩng đầu nhìn tôi, "Chị đuổi tôi đi?" "Tôi còn có thể giữ cậu lại à? Tôi nghe bố tôi nói, hôm đó cuộc trò chuyện của chúng ta bị bạn gái cậu thấy rồi, cậu còn dám đến, lỡ cô ấy chạy qua đây thì sao?" Tôi thực sự khó giao tiếp với cậu ta. Cậu ta ngả người trên ghế tựa của tôi, vẻ mặt hoàn toàn không quan tâm, "Thì chẳng sao cả." Tôi... Cậu ta còn buông xuôi hơn cả tôi. "Tối nay có giảng bài không?" Cậu ta đột nhiên khẽ hỏi. "Tôi... tôi rất dở toán." Tôi thú nhận. "Tôi biết." Tôi: ? "Vậy nên, chị có thể dạy tôi thứ khác." Cậu ta cười khẽ. Lại chọc tức tôi à? Tôi thực sự tức giận, tôi rõ ràng đang nói chuyện nghiêm túc với cậu ta, sao cứ ba câu lại bị cậu ta nắm thóp. Chẳng phải chỉ là một đứa em trai thôi sao? "Dạy cậu rồi, với cái dạng của cậu, có thực hành được không?" Tôi lườm cậu ta. Cậu ta đột nhiên bật cười, cười không thể kiềm chế. Bị cậu ta cười cho có chút chột dạ, tôi giả vờ cầm sách lên, cố gắng tìm lại ký ức toán học đã mất. Nhưng cậu ta lại đưa ngón tay lên sách của tôi, ấn thẳng sách xuống, nhìn chằm chằm vào tôi, "Thử không?" Tim tôi hẫng một nhịp, mặt lập tức đỏ bừng, vội vàng nghiêm túc dựng sách lên lại, "Nội dung hôm nay là tự học." "Ồ." Cậu ta cười nhìn tôi một cái, không tiếp tục trêu chọc tôi nữa, mà lật những cuốn sách khác trên bàn học của tôi, xem một cách lơ đãng. Cậu ta ngồi bên cạnh tôi, tôi chơi điện thoại, cậu ta đọc sách, điện thoại của cậu ta trên bàn cứ rung liên tục, tin nhắn không ngừng đến. "Cậu không xem tin nhắn à?" Tôi chỉ vào điện thoại của cậu ta. ====================

Bình luận (0)

Đăng nhập để bình luận

Chưa có bình luận nào!