Tịnh Ngôn Cốc đang tuyển Nhóm dịch, đăng ký ngay tại đây!

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8pdqUIH3yd

Tịnh Ngôn Cốc và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Chương 8

Cậu ta cũng không trả lời, chỉ nhìn tôi. Cuối cùng không chịu nổi ánh mắt của cậu ta, tôi thu lại ánh mắt của mình. Thang máy đến tầng hầm, cậu ta đứng ở cửa gara đột nhiên không động đậy, cứ thế nhìn tôi, "Chị tan làm lúc năm giờ chiều đúng không?" "À..." Tôi bị cậu ta làm cho hơi ngơ ngác, "Đúng vậy, cậu hỏi cái này làm gì?" Cậu ta đút hai tay vào túi quần, lười biếng nhìn tôi, nhẹ nhàng nói một câu, "Đợi chị..." Tim tôi bị câu nói này của cậu ta đập mạnh một cái, sợ đến mức tôi không quay đầu lại mà lên xe luôn. Đợi khi tỉnh táo lại, tôi không nhịn được bắt đầu suy nghĩ câu "đợi chị" của cậu ta có ý gì? Nghĩ đến nổ cả đầu cũng không hiểu được ý đồ của cậu ta. Ngay cả lúc đi làm, trong đầu toàn là hình ảnh cậu ta hôn tôi đêm qua, tôi sắp phát điên rồi. Khó khăn lắm mới đến giờ tan làm, lại nhận được tin nhắn của cậu ta. "Mua cho tôi một ly trà sữa về." Tôi nhìn một cái, "Không rảnh." "Tăng ca à?" Cậu ta lại hỏi. Tôi ngẩn người, không hiểu sao cậu ta đột nhiên lại nhiệt tình với tôi như vậy. Rốt cuộc cậu ta muốn làm gì? "Hẹn hò." Tôi trả lời thẳng, thực ra là đồng nghiệp văn phòng tụ tập ăn uống, vốn dĩ tôi không định đi, bây giờ quyết định đi. "?" Cậu ta chỉ gửi một dấu hỏi qua. "Nam thần của công ty hẹn tôi đi xem phim, cậu nói với mẹ tôi một tiếng, tôi không về ăn cơm tối." Tôi bịa ra một lý do có thể khiến cậu ta từ bỏ ý định, cũng để cho chính mình từ bỏ ý định. Cậu ta không trả lời tin nhắn của tôi nữa. Mặc dù trong lúc ăn tối tôi đã xem điện thoại hàng chục lần, cũng không nhận được tin nhắn nào của cậu ta nữa. Cậu ta chắc là đã hiểu rồi, mục đích của tôi đã đạt được, nhưng tôi lại có một cảm xúc kỳ lạ. Ăn xong, mọi người lại đi KTV hát hò, uống rượu. Nhờ kỹ năng chuốc rượu của đồng nghiệp, uống đến cuối cùng, tôi quên cả Giang Tử Thanh là ai, nhưng ai ngờ đúng lúc này tôi lại nhìn thấy cậu ta. 14 Cậu ta và một đám người đang hút thuốc ở cạnh nhà vệ sinh. Nhìn thấy cậu ta, phản ứng đầu tiên của tôi là bỏ chạy, nhưng, uống nhiều quá không nhịn được, tôi vẫn phải cố gắng đi vào nhà vệ sinh dưới ánh mắt của cậu ta và đám bạn. Lúc ra ngoài, đám người đó vẫn còn ở đó, không kiêng nể gì mà cười đùa bên cạnh tôi. "Mày để ý bà cô đó à?" Cậu ta không nói gì, chỉ nhìn tôi một cách đầy ẩn ý. "Bà cô ngon thế này, mày không lên thì tao lên đấy." Tôi nghe thấy lời này, lúc rửa tay không nhịn được ngẩng đầu lên, liền thấy một cậu trai tóc xám đang nhìn tôi chằm chằm. Nhìn lại Giang Tử Thanh, cậu ta không nói gì, chỉ đang nhả khói thuốc. Tôi không nhịn được, loạng choạng đi qua, trừng mắt nhìn cậu trai kia, "Tôi là chị của nó, nhóc con, cậu thật vô lễ." Đám người đó đột nhiên cười ồ lên. "Giang Tử Thanh, mày có bà chị xinh thế này từ bao giờ vậy." "Còn giấu không cho bọn tao biết nữa à?" Cậu trai tóc xám đi tới, "Chị ơi, em thấy chị say rồi, qua phòng bọn em chơi đi." "Không đi." Tôi hất tay cậu ta ra. "Hôm nay là sinh nhật Giang Tử Thanh, chị là chị mà không chúc mừng sinh nhật nó à?" Hả? Tôi quay đầu nhìn Giang Tử Thanh, cậu ta lại dời ánh mắt đi, không nói gì, cũng không phản bác, vẫn điềm tĩnh như mọi khi. Hôm nay cậu ta nói đợi tôi, là vì hôm nay là sinh nhật cậu ta sao? Tôi bắt đầu cảm thấy mình có chút quá vô tình, lại nghĩ đến việc cậu ta không còn mẹ, lòng trắc ẩn trỗi dậy, do dự đáp một tiếng "Được". Một đám em trai đẩy tôi định đi, cậu ta lại lên tiếng, "Toàn là con trai, chị đến làm gì?" Tôi bị cậu ta từ chối à? Cậu ta đúng là thù dai. "Vậy tôi không đi nữa." Tôi lập tức đổi ý. "Tôi nghe nói hôm nay là sinh nhật cậu mà?" Nhưng cậu ta không nói gì, trầm ngâm hai giây, thản nhiên nói một câu, "Sinh nhật có gì đáng để chúc mừng." Được thôi... cậu ta đã nói vậy rồi, xem ra là tôi tự đa tình. "Tạm biệt, các cậu chơi vui nhé." Tôi ngượng ngùng nói với họ một câu, định cất bước đi. Vừa đi được một bước, đã đâm phải một bức tường người. Ngẩng đầu lên liền thấy Giang Tử Thanh nhìn tôi qua làn khói, "Muốn đến thì đến đi." Tôi: ? Vừa nãy là ai bảo tôi đi đi, là ai nói sinh nhật chẳng có gì đáng mừng? "Tôi không muốn nữa." Tôi lườm cậu ta. Cậu ta ngẩn ra vài giây, rồi bỗng nhiên cười, cúi đầu xuống, nói bên tai tôi: "Câu này của chị là không đáng tin nhất..." Cậu ta cười một cách đầy ẩn ý... Mặt tôi đỏ bừng lên, đầu óc không còn tỉnh táo. "Đi thôi." Cậu ta nhường đường, kéo cổ tay tôi, đi đến phòng của cậu ta. 15 Tối nay tâm trạng cậu ta dường như thật sự rất tốt, ngồi ở vị trí trung tâm nhất, có rất nhiều người chuốc rượu cậu ta, cậu ta chỉ cười cười, ai đến cũng không từ chối. Uống một tiếng đồng hồ, tôi ngồi bên cạnh cậu ta, rượu đã tỉnh gần hết. "Hôm nay là sinh nhật bao nhiêu tuổi của cậu?" Trong lúc nghỉ uống rượu, tôi nhỏ giọng hỏi cậu ta. Vì trong phòng quá ồn, cậu ta nói chuyện toàn phải ghé vào tai tôi, tôi mới nghe rõ, "22." "Tôi nhớ lần trước cậu nói không phải số này." Uống rượu rồi nhưng tôi không ngốc. Cậu ta ngẩn ra một lúc, "21." Cái này còn thay đổi được à? "Rốt cuộc bao nhiêu tuổi, cậu đừng nói bừa." Không phải tại tôi nói to, mà vì nhạc đột nhiên tắt, kết quả là những người xung quanh đều nghe thấy. "Chị ơi, nó mới 20 thôi, sợ chị chê nó nhỏ." Một đám người bắt đầu cười ồ lên. ====================

Bình luận (0)

Đăng nhập để bình luận

Chưa có bình luận nào!