Tịnh Ngôn Cốc đang tuyển Nhóm dịch, đăng ký ngay tại đây!

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/3VcK8c45qS

Tình Ngôn Cốc và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Chương 23

Ngày sinh con, nghe nói Thẩm Hoài đứng ngoài phòng phẫu thuật cứ gào rú suốt, hận không thể người nằm bên trong là mình. Lúc tôi ra ngoài, cậu ta khóc nức nở, ai không biết chắc tưởng tôi đi đời rồi. Bác sĩ lúng túng: "Ờ... thưa anh, mọi chuyện đều thuận lợi cả, anh không cần phải... đau buồn thế đâu." Tôi thực sự chỉ muốn giả vờ không quen biết Thẩm Hoài cho xong. Bạn bè đến thăm tôi đều phải qua sự phê duyệt của Thẩm Hoài. Cậu ta cứ như bảo vệ canh gác ngoài cửa phòng bệnh, tôi nhìn mà đau cả đầu. Đặc biệt là mỗi lần y tá đi qua đều nhìn tôi bằng ánh mắt thương cảm, chắc họ tưởng Thẩm Hoài có vấn đề về thần kinh thật. Sau khi xuất viện, Thẩm Hoài tận tâm chăm sóc tôi và con, gần như chẳng mấy khi ngủ. Cho con bú, thay tã đều tự tay làm hết. Tôi nhìn không đành lòng nên đã thuê một bảo mẫu. Buổi tối, Thẩm Hoài ôm tôi ngủ, lầm bầm: " May quá, cuối cùng cậu cũng tha thứ cho tôi." Tôi định cười nhạo cậu ta, nhưng cuối cùng vẫn nhịn được: "Đừng lảm nhảm nữa, ngủ đi." "Tuân lệnh!" END.

Bình luận (0)

Đăng nhập để bình luận

Chưa có bình luận nào!