Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/2g3D8zVPfQ
Tình Ngôn Cốc và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
5
Tôi thấy một giấc mơ.
Sau khi quay xong cảnh thân mật, chúng tôi cuộn tròn trong khách sạn vào một ngày mưa để "giúp đỡ" lẫn nhau.
Dù tôi ít đi đóng phim nhưng cũng biết bọn tôi là "vợ chồng màn ảnh".
Rời khỏi đoàn phim là phải cắt đứt hoàn toàn.
Giật mình tỉnh giấc, ngoài cửa sổ trăng đã treo cao.
Nhìn xuống phía dưới thân, tôi vừa thẹn vừa giận đấm vào gối hai cái.
Vài phút sau.
Tôi không nhịn được mà lẻn vào phòng bên cạnh, rút từ trong tủ quần áo ra một bộ đồ ngủ của Tần Dương.
Về phương diện này kinh nghiệm của tôi rất ít.
Trong mũi tràn ngập mùi hương của Tần Dương, nhưng tôi mãi vẫn không tìm được điểm mấu chốt.
Khó chịu quá.
Tôi chỉ có thể tự nhớ lại mấy cảnh thân mật đó, hồi tưởng đến biểu cảm tràn đầy dục vọng của hắn dành cho tôi.
"Tần Dương..."
Cuối cùng.
Tôi gọi tên hắn, đầu óc trống rỗng hoàn toàn.
Đợi đến khi hơi thở ổn định lại, tôi đỏ mặt đi giặt quần áo.
Người trong gương ánh mắt mê mang, đong đầy xuân sắc.
Điện thoại hiện lên một tin tức giải trí: [#Tần Dương cùng người mẫu nữ mở tiệc trên du thuyền]
Anh em của hắn hành động nhanh thật, mới đó đã giới thiệu làm quen rồi.
Dưới phần bình luận fan đang thanh minh, nói là bạn bè đi chơi bình thường.
Trong giới ai mà chẳng biết Tần Dương làm việc ngông cuồng, nhưng phương diện tình cảm trước giờ luôn sạch sẽ.
Tôi mở WeChat, Tần Dương vừa đăng một trạng thái lên vòng bạn bè.
[Tôi và người đó chẳng có quan hệ gì hết, chỉ là chụp tạp chí thôi.]
Không biết là đăng cho ai xem.
Lần gặp lại tiếp theo là vào sinh nhật tôi.
Tôi đã nấu một bàn đầy thức ăn.
Tần Dương xách một chiếc bánh kem đi tới.
Bánh có màu xanh biển tôi thích, bên trên viết tên tôi bằng nét chữ nguệch ngoạc, xiêu vẹo.
Ánh mắt Tần Dương đảo quanh vẻ chột dạ: "Nhân viên tiệm là người mới, kỹ năng chưa tốt."
"Nhưng cậu yên tâm, vị ngon lắm, nguyên liệu đều dùng loại đắt nhất đấy..."
Tôi cười đến híp cả mắt: "Cảm ơn anh, tôi thích lắm."
Tần Dương cũng cười, giục tôi ước nguyện.
Tôi không nhắm mắt mà nhìn chằm chằm vào hắn.
Tôi thầm nhủ trong lòng: Nếu sau này không còn gặp lại anh nữa, vậy chúc anh buổi sáng tốt lành, buổi trưa vui vẻ và buổi tối hạnh phúc.
Trong đôi mắt đen sâu thẳm của Tần Dương chỉ chứa đựng hình bóng tôi: "Quà sinh nhật giữa chừng gặp chút trục trặc, hôm khác tôi đưa cho cậu."
"Ừm."
Tôi không chịu nổi ánh nhìn ấy, đành dời mắt đi chỗ khác.
Đêm đó Tần Dương ở lại.
Tôi nghe thấy hắn thức dậy lúc nửa đêm.
Hắn có thói quen hễ mất ngủ là sẽ hút xì gà.
Tôi mơ màng nghĩ: Người như Tần Dương cũng có phiền muộn sao?
Vài giây sau, tôi bật dậy.
Sực nhớ ra lúc dọn dẹp ban ngày, tôi có làm ướt mấy cuốn sách.
Tôi phơi chúng ngoài ban công mà quên chưa thu vào.
Mặt tôi cắt không còn giọt máu, chân trần chạy biến ra ban công.
Tần Dương đang ngậm điếu xì gà chưa châm lửa, tay cầm cuốn nhật ký của tôi.
Trong cuốn nhật ký đó, đặc kín những dòng tâm sự về hành trình yêu thầm của tôi.
Sự sợ hãi tột độ bủa vây lấy tôi.
Tôi gần như bị đóng đinh tại chỗ, cổ họng thắt nghẹt không thốt nên lời.
Tần Dương ném cuốn nhật ký xuống chân tôi: "Không giải thích chút à?"
Tôi ngước mắt nhìn hắn, cười đầy thê lương.
Có gì để giải thích chứ?
Chẳng lẽ nói: Xin lỗi, tôi là một kẻ hèn hạ.
Thời gian qua tôi vẫn luôn lấy danh nghĩa anh em để ở bên cạnh anh sao?
Nhưng thực tế lại ôm ấp những tâm tư nhơ nhuốc, không thể để ai biết đối với anh?
Tần Dương lạnh lùng nói: "Cậu flop đến mức nợ nần chồng chất, vậy mà trong đầu vẫn chỉ toàn yêu với đương..."
Tôi co quắp ngón chân, nhục nhã cúi người nhặt cuốn nhật ký lên.
Trong nhật ký không viết tên Tần Dương, nhưng lại tràn ngập dục vọng mãnh liệt của tôi dành cho đối phương.
Tất cả những tâm tư không thể đưa ra ánh sáng, phút chốc bị phơi bày dưới ánh mặt trời.
"Tôi xin lỗi."
Chuyện tôi sợ nhất đã xảy ra.
Tôi thấy một giấc mơ.
Sau khi quay xong cảnh thân mật, chúng tôi cuộn tròn trong khách sạn vào một ngày mưa để "giúp đỡ" lẫn nhau.
Dù tôi ít đi đóng phim nhưng cũng biết bọn tôi là "vợ chồng màn ảnh".
Rời khỏi đoàn phim là phải cắt đứt hoàn toàn.
Giật mình tỉnh giấc, ngoài cửa sổ trăng đã treo cao.
Nhìn xuống phía dưới thân, tôi vừa thẹn vừa giận đấm vào gối hai cái.
Vài phút sau.
Tôi không nhịn được mà lẻn vào phòng bên cạnh, rút từ trong tủ quần áo ra một bộ đồ ngủ của Tần Dương.
Về phương diện này kinh nghiệm của tôi rất ít.
Trong mũi tràn ngập mùi hương của Tần Dương, nhưng tôi mãi vẫn không tìm được điểm mấu chốt.
Khó chịu quá.
Tôi chỉ có thể tự nhớ lại mấy cảnh thân mật đó, hồi tưởng đến biểu cảm tràn đầy dục vọng của hắn dành cho tôi.
"Tần Dương..."
Cuối cùng.
Tôi gọi tên hắn, đầu óc trống rỗng hoàn toàn.
Đợi đến khi hơi thở ổn định lại, tôi đỏ mặt đi giặt quần áo.