Tịnh Ngôn Cốc đang tuyển Nhóm dịch, đăng ký ngay tại đây!

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8pdqUIH3yd

Tịnh Ngôn Cốc và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Chương 2

4. Một tuần sau, tôi lại gặp Cố Tả. Lần này là trên bàn tiệc. Quản lý dẫn theo hai đại diện mảng y dược là chúng tôi. Đối tác là Cố Tả và một bác sĩ ngoại khoa trẻ tuổi. Chỉ có mình tôi là phụ nữ. "Sớm đã nghe nói quản lý Thường có một nữ đại diện y dược uống rất giỏi, là cô đây sao?" Bác sĩ ngoại khoa chìa tay ra, "Tôi tên Hạ Quân." "Tôi là Khương Hữu." Tôi cũng cười nhẹ chìa tay ra, bộ móng mới làm ánh lên sắc đỏ rực quyến rũ, rất hợp với chiếc váy bó hôm nay. "Khương Hữu, Khương Hữu..." Hạ Quân lẩm bẩm, nhìn sang Cố Tả, "Cậu ấy tên Cố Tả, tên hai người là tên cặp à!" Cố Tả dập tắt điếu thuốc, đứng dậy, chìa tay bắt tay tôi: "Xin chào." Tôi khẽ cười, ánh mắt cong cong: "Lần trước cảm ơn ơn cứu mạng của bác sĩ Cố." Chẳng biết do ánh đèn, hay do rượu — hôm nay trông anh hơi mệt, nhưng vẫn đủ khiến trái tim tôi chao đảo. Có lẽ vì có Cố Tả ở đây, hôm nay tôi không có tâm trạng chút nào. Nhưng dù hơi ngà ngà say, cũng đủ để chuốc say "thỏ trắng" mới vào xã hội như Hạ Quân. Cậu ta nắm tay tôi, khen không ngớt: "Khương Hữu, Khương Hữu, sao cô giỏi thế? Xinh đẹp, tửu lượng lại tốt." Tôi từng giỏi, giỏi thật theo nghĩa đen đấy. Nhưng ở nơi này, giỏi đôi khi chẳng đáng một xu. Tôi xuyên qua Hạ Quân, nhìn Cố Tả bên cạnh anh ta, anh đang uống rượu, hút thuốc, bình thản nói chuyện với người khác. Làn khói xám trắng khiến tôi không nhìn rõ mặt anh, nhưng lại cảm nhận thấu triệt sự lạnh lùng của anh. Nhớ lại hồi ấy, vô số lần tôi tỏ tình, anh đều đeo tai nghe vờ như không thấy, yên lặng làm bài hoặc chạy bộ. Thật sự khiến người ta tuyệt vọng. "Khương Hữu, cô có biết mỗi lần lên bàn mổ tôi sợ lắm không! Tôi sợ mình quyết định sai, sợ vì sơ suất và căng thẳng mà tự tay kết thúc mạng sống của người khác. Khương Hữu, tôi sợ lắm!..." Hạ Quân say khướt, trong mắt ánh lên nỗi sợ hãi không thể giải tỏa của một bác sĩ trẻ. Tôi không biết lúc này có nên dùng giọng điệu đồng cảm để an ủi không, nhưng nhưng trong lòng lại thấy nhói lên, khó chịu vô cùng, còn khó chịu hơn cả ngày tôi ly hôn với chồng cũ. "Hạ Quân, sợ hãi chứng tỏ cậu vẫn yêu sinh mệnh, cậu vẫn còn điều để bận tâm, như vậy là hạnh phúc lắm rồi." Tôi giật lấy ly rượu vang đỏ đầy ắp trong tay Hạ Quân, ngửa cổ uống cạn, cười: "Cậu nhìn tôi xem, gia đình phá sản, hôn nhân thất bại, mỗi năm số lần vào viện vì uống rượu còn nhiều hơn về nhà. Sống, chẳng phải là để chịu khổ hay sao?" Hạ Quân chỉ vào tôi cười, tôi cũng nhìn cậu ta cười, cả hai chúng tôi cười đến gập cả người xuống bàn không thẳng lưng nổi, cười đến chảy cả nước mắt. Sau đó, Hạ Quân cười đến hụt hơi, hỏi Cố Tả: "Cố Tả, cậu nói xem, Khương Hữu có tốt không?" Tôi đứng dậy bỏ đi, lần đầu tiên không muốn biết phản ứng của Cố Tả. Lần đầu tiên cảm thấy nhẹ nhõm. Thì ra cảm giác tự phơi bày mình trước mặt người mình thích, lại đau đớn và hả hê đến thế. Như thể chiếc áo choàng cuộc đời vốn đầy rận rệp, nay cuối cùng cũng được xé toang ra. Nếu đã vậy, vậy thì hãy để đóa hồng rực rỡ kia… bông hoa từng ướt đẫm sương đêm, mãi mãi nằm lại trong giấc mộng đã qua. Cố Tả, tôi không quan tâm anh nhìn tôi thế nào nữa. Tôi không quan tâm anh đeo tai nghe, cúi đầu làm bài hay là giả vờ không nghe thấy nữa. Tôi không quan tâm nữa. 5. Tôi tỉnh lại trên chiếc giường ở nhà. Mẹ bưng cháo trắng đặt bên bàn, lo lắng nhìn tôi: "Hữu Hữu, con đừng liều mạng như vậy nữa, tiền nợ cũng trả gần hết rồi, mẹ với bố con cũng đang kiếm tiền mà..." "Mẹ, đừng nói nữa, trả xong sớm ngày nào nhẹ nhõm ngày đó." Tôi cố nặn ra nụ cười. Cái khổ của việc bị đòi nợ không chỉ ở tiền bạc, mà còn ở những ánh mắt lạnh lùng – như đàn dơi trong đêm, hút cạn sinh khí trong căn nhà này. Mẹ ngập ngừng, thăm dò nói: "Người đưa con về tối qua, trông hơi giống Cố Tả..." Chuyện tôi rầm rộ theo đuổi Cố Tả, năm đó ai cũng biết. Khi đó gia đình tôi khá giả, bố mẹ cho rằng tôi vui là được, không hề phiền lòng chuyện tôi yêu thầm, mẹ tôi thậm chí còn từng là fan nhan sắc của Cố Tả nữa. Tôi ngậm một thìa cháo trong miệng: "Vâng... hơi giống Cố Tả ạ." "Năm đó, nếu không phải gia đình xảy ra biến cố, con với Cố Tả biết đâu đã ở bên nhau, cũng không phải chịu nhiều khổ cực thế này..." Mẹ hơi nghẹn ngào. "Mẹ, mẹ nói linh tinh gì thế, con bây giờ không phải rất vui sao? Chuyện trước kia nhắc lại làm gì?" Tôi giả vờ vui vẻ húp nốt ngụm cháo cuối cùng, thỏa mãn "hà" một tiếng: "Nhà giàu bạc vạn, không bằng ăn một bát cơm mẹ nấu. Mẹ, cho con thêm một bát nữa nhé.” Mẹ lo lắng nhìn tôi, bưng bát đi ra ngoài. Tôi nằm trên giường chắp vá lại những mảnh ký ức tối qua. Ở cửa khách sạn, Hạ Quân uống đến đỏ bừng mặt, cười hì hì tạm biệt tôi. Cố Tả bế ngang tôi lên, nhét tôi vào xe, nhíu mày nói nhỏ: "Sao lại gầy đến thế này?" Tôi nằm ở ghế sau, gục vào ngực Cố Tả, nói đi nói lại: "Cố Tả, anh xem, em không quan tâm anh nữa rồi." "Trộm nói cho anh biết, em đã kết hôn với người khác rồi, tiếc là anh ta không yêu em..." "Cố Tả, anh nói xem trên đời này thật sự có người không xứng đáng có được tình yêu sao?" "Cố Tả, anh có biết cảm giác thích một người, mà mãi mãi không được hồi đáp, thật sự rất tuyệt vọng không." Cố Tả cõng tôi, đi lên tầng bốn trong hành lang tối tăm cũ nát. Anh cao lên nhiều, cũng vạm vỡ hơn xưa. Tấm lưng rộng mà vững chãi, hương bạc hà thoang thoảng bên mũi khiến hành lang chật hẹp thường ngày như được rải đầy nắng. Anh ấy chắc hẳn sẽ thấy chạnh lòng nhỉ?

Bình luận (0)

Đăng nhập để bình luận

Chưa có bình luận nào!

Danh sách chương

Cấu hình đọc

Kích thước chữ
Aa Nhỏ
Aa Vừa
Aa Lớn
Kiểu chữ
a Có chân
a Không chân
a Lexend
Màu sắc
TNC
TNC
TNC
Chiều cao dòng
Thấp
Vừa
Cao