Tịnh Ngôn Cốc đang tuyển Nhóm dịch, đăng ký ngay tại đây!

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8pdqUIH3yd

Tịnh Ngôn Cốc và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Chương 7

Ba tháng, thành tích của tôi từ quán quân bán hàng của công ty vọt lên quán quân bán hàng của cả khu vực. Lúc ấy, tôi còn dẫn dắt một thực tập sinh tên Tề Tư Sở, thằng nhóc vừa tốt nghiệp đại học. Lần đầu gặp mặt, cậu ta kéo ghế ngồi cạnh tôi, ném balo lên bàn: "Chị ơi, sau này em theo chị nhé." Lạnh lùng, kiêu ngạo, hơi chút bất cần, giống Cố Tả vô cùng. Tôi cười đáp lại cậu ta: "Chị là người cuồng công việc lắm đấy." Tề Tư Sở cười toe: "Trùng hợp vậy sao? Em cũng là người cuồng công việc." Xin bái phục! Tề Tư Sở đúng chuẩn cuồng công việc! Sau này tôi mới biết, Tề Tư Sở là con trai của sếp lớn khu vực, xuống cơ sở để tìm hiểu thị trường. Hai chúng tôi như những nhà sư khổ hạnh, ngày ngày tăng ca. Cuối cùng vì ăn chung một suất cơm hộp hết hạn, nửa đêm bị ngộ độc thực phẩm phải vào bệnh viện. Nếu có thể lựa chọn, tôi sẽ không đến bệnh viện tỉnh. Nhưng nhờ phúc của vị thiếu gia này, quản lý nói nhất định phải đến bệnh viện tốt nhất, còn nhờ quan hệ sắp xếp một phòng bệnh đôi cao cấp cho hai người. "Tối qua hai chúng tôi ăn chung một suất cơm hộp, bị ngộ độc thực phẩm." Tề Tư Sở yếu ớt ôm đầu giải thích bệnh tình với Cố Tả, không chú ý thấy sắc mặt Cố Tả càng lúc càng khó coi. "Món trứng xào cà chua tôi chỉ ăn mỗi tí thôi, nhất định là món gà Cung Bảo có vấn đề..." Cố Tả không nghe cậu ta nói hết, quay đầu đưa mẫu thức ăn cho y tá: "Kiểm tra kĩ càng món trứng xào cà chua." "Bác sĩ, tôi nói rồi, tôi chỉ ăn một tí trứng xào cà chua, nên kiểm tra kĩ món gà Cung Bảo mới đúng." Tề Tư Sở ôm đầu yếu ớt biện giải tiếp. Cố Tả vừa gọi y tá đưa Tề Tư Sở đi khám, vừa nhanh chân bước đến bên cạnh đỡ tôi về phòng bệnh. Đi được một lát, anh không nhịn được, lạnh giọng hỏi: "Cậu bạn trai nhỏ này của em, không biết em không ăn được thịt gà à?" 17. Tôi nằm trên giường bệnh nhìn ra ngoài, vùng ngoại ô có pháo hoa nở rộ lác đác. Thì ra, đã sắp đến Tết rồi. Cố Tả bước vào đúng lúc này, phía sau là cả đoàn mười mấy bác sĩ và thực tập sinh, anh chắc hẳn đã làm Phó chủ nhiệm khoa Ngoại rồi. Anh đeo khẩu trang giọng trầm ổn: "Tôi là bác sĩ điều trị của các vị, Cố Tả, có việc gì cứ tìm tôi." Chúng tôi phải nằm viện ba ngày, tôi và Tề Tư Sở ở chung phòng bệnh, cùng truyền dịch. Lúc Cố Tả đi thăm phòng, sẽ hỏi thăm tình hình hồi phục của chúng tôi. Có một lần y tá định tiêm cho tôi, tôi quay đầu đi, mếu máo, Cố Tả vừa khéo đẩy cửa bước vào. Bốn mắt nhìn nhau, anh thấy dáng vẻ của tôi liền khựng lại, nói với y tá: "Để tôi làm cho." Anh nâng tay tôi, tay kia cầm kim tiêm, cụp mắt lần sờ tìm mạch máu trên mu bàn tay tôi, khẽ nói: "Sẽ không đau đâu." Hàng mi cong vút của anh chớp chớp dưới ánh đèn, dịu dàng. Mỗi một cái chớp, đều quẹt trúng tim tôi. 18. Hai ngày nằm viện, Tề Tư Sở ngày nào cũng gọi video cho bạn gái, tình yêu của người trẻ tuổi nồng nhiệt, tôi nghe mà cũng mặt đỏ tim đập. Cố Tả cũng biết cậu ta không phải bạn trai tôi, thái độ với cậu ta cũng hòa hoãn hơn nhiều. "Chị Khương Hữu, chị không có người mình thích à?" Tề Tư Sở vừa truyền dịch, vừa nằm trên giường hỏi tôi. Tôi ngẫm nghĩ, nói: "Đã từng có, nhưng chị cảm thấy chị không xứng với anh ấy." Tề Tư Sở cười muốn xỉu, nói: "Thời đại này rồi còn ai quan tâm xứng hay không xứng à? Cái gì mà không xứng với chị, vì tốt cho chị mới chia tay, mấy lời đó chỉ toàn là đạo đức giả! Người ta bảo em ăn uống lành mạnh có thể sống thêm 5-10 năm, nhưng không cho em ăn thịt nướng, ăn lẩu, uống coke, em sống thêm mấy năm đó thì có ý nghĩa gì?" Tôi nói: "Chị luôn cảm thấy chị không đủ tốt." Tề Tư Sở nghiêm mặt nói: "Danh hiệu quán quân khu vực chị giành được là do nỗ lực, chứ đâu phải nhờ may mắn. Chị có thể dốc hết tâm sức cho công việc, vậy lẽ nào lại không thể dốc hết lòng cho một mối tình sao? Nếu chưa từng, chị làm sao có tư cách nói về tình yêu?” Bị một cậu thực tập sinh nhỏ hơn năm tuổi “giáo huấn”, mà lại chẳng thể phản bác — vì cậu nói rất có lý. Chỉ là, không biết Cố Tả có nghĩ như vậy không? Tề Tư Sở ngập ngừng, thăm dò hỏi: "Chị Khương Hữu, chị và bác sĩ Cố... chắc là... có tình cảm rất sâu đậm nhỉ?" Tôi hơi hoang mang, chúng tôi biểu hiện như bác sĩ và bệnh nhân bình thường, sao Tề Tư Sở lại nhìn ra được? Tề Tư Sở liếc tôi một cái, như thám tử vừa phá được án, hưng phấn ngồi bật dậy: "Em thấy rồi đấy!” "Thấy gì?" Tôi hỏi. "Có một lần lúc chị ngủ, bác sĩ Cố vào thăm phòng, anh ấy đã lén hôn lên đầu ngón tay và trán chị..." Tim tôi như bị đánh mạnh một cú, như tia chớp lóe sáng xé toạc màn đêm tĩnh lặng — Cố Tả... "Lúc bác sĩ Cố nhìn chị, em có thể cảm nhận được anh ấy rất đau khổ. Không biết tại sao chị không chọn anh ấy, em là con trai mà còn sắp bị anh ấy bẻ cong đây này." Tề Tư Sở không giấu được vẻ đắc ý vì đã nhìn thấu, cứ nói mãi: "Chị chưa từng ở phòng bệnh cao cấp đúng không? Bệnh viện công không cung cấp trái cây, trà và thực phẩm chức năng xịn như vậy đâu. Anh ấy vì muốn giả vờ là bệnh viện cung cấp, tránh để chị thấy không tự nhiên nên mỗi lần đều phải mang thêm cho em một phần." Sau đó Tề Tư Sở nói gì nữa, tôi chẳng nghe lọt tai. Tôi khó chịu quá. Trong đầu như có một sợi dây thun, bị hiện thực và tình yêu kéo căng hai đầu, sắp đứt tung rồi.

Bình luận (0)

Đăng nhập để bình luận

Chưa có bình luận nào!

Danh sách chương

Cấu hình đọc

Kích thước chữ
Aa Nhỏ
Aa Vừa
Aa Lớn
Kiểu chữ
a Có chân
a Không chân
a Lexend
Màu sắc
TNC
TNC
TNC
Chiều cao dòng
Thấp
Vừa
Cao