Tịnh Ngôn Cốc đang tuyển Nhóm dịch, đăng ký ngay tại đây!

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8KhZtR0ImH

Tịnh Ngôn Cốc và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Chương 8

19. Ngày xuất viện là sáng Ba mươi Tết. Cố Tả gần như là chạy vội vào phòng bệnh. Tề Tư Sở rất biết ý mà lẻn ra ngoài. Chỉ còn lại anh và tôi. Cố Tả vừa xuống khỏi bàn mổ, cúc áo blouse trắng còn chưa kịp cài. Trong mắt giăng đầy tơ máu vằn đỏ, nhưng không hề ảnh hưởng đến vẻ tuấn lãng của anh. "Em sắp xuất viện rồi, bác sĩ Cố." Tôi cười đứng dậy, mày mắt cong cong. Anh không nói gì, cũng không cười. Trong ánh mắt đen thẳm ấy, có gì đó ngập ngừng. Tôi còn chưa kịp nói thêm, đã bị anh nhẹ nhàng ôm lấy. Trong khoảnh khắc, khoang mũi ngập tràn mùi bạc hà thoang thoảng và mùi cồn sát khuẩn, mùi hương mà tôi mê luyến ngay cả trong mơ. "Hữu Hữu, cho anh ôm em một chút thôi." Anh tựa vào hõm cổ tôi, giọng nói trầm khàn. Sau đó, chúng tôi rất tự nhiên nói lời tạm biệt, mỗi người một ngả. Khi đó tôi nghĩ, tương lai còn dài, chúng tôi còn nhiều thời gian. Nhưng nếu tôi biết rằng, tối hôm đó anh sẽ lên đường chi viện Vũ Hán, thì có lẽ mọi chuyện đã khác. 20. Hạ Quân nói, Cố Tả đã nộp đơn tình nguyện, trở thành lứa nhân viên y tế đầu tiên chi viện Vũ Hán. Tôi nhớ lại ngày xuất viện, tôi quay đầu, nhìn thấy Cố Tả buông thõng tay đứng trong phòng bệnh. Anh nói: "Hữu Hữu, hy vọng chúng ta còn có thể gặp lại." Cuối cùng tôi cũng hiểu được ánh nhìn dịu dàng mà bi thương trong mắt anh lúc đó——chỉ vì Cố Tả lúc ấy đã biết, mình sắp phải bước vào một cuộc chiến sinh tử! Nhưng tại sao lúc đó anh không nói cho tôi biết?——Nếu anh nói ra, khoảnh khắc đó chắc chắn sẽ khác. Thế nhưng Cố Tả lại không chịu nói, chỉ lặng lẽ nhìn tôi như vậy. Chấp nhận nỗi đau mà người phụ nữ anh từng dành hết sự dịu dàng, kiên nhẫn và ngọt ngào mang lại cho anh. Giây phút đó, tôi chỉ cảm thấy không khí hít vào lồng ngực như lửa đốt, cơn đau dữ dội khiến tôi gần như không đứng vững. Nước mắt không thể kìm nén trào ra, tôi dựa vào tường ngã quỵ xuống đất, toàn thân run rẩy. TV trong phòng khách liên tục phát tin tức mới nhất về dịch bệnh, giọng phát thanh viên nặng trĩu, số ca nhiễm và tử vong không ngừng tăng lên. Thành phố của chúng tôi nghiêm ngặt đề phòng, mây mù bao phủ. Mà người đàn ông tôi yêu, ở một thành phố khác, trong mùa đông khắc nghiệt, mặc bộ đồ bảo hộ dày cộm, chạy đua với thời gian, vật lộn với bệnh tật, ngoan cường đấu tranh với tử thần. Sống chết chưa rõ. Khi tiếng chuông đếm ngược Giao thừa vang lên, tôi trùm chăn, khóc nức nở như một con ngốc. 21. Mùa đông dài đằng đẵng. Vì dịch bệnh, tôi ở nhà suốt. Lúc tìm đồ, tôi lật thấy thùng đồ đã mang theo từ nhà Cố Tả lúc chia tay. Mỗi một món đồ bên trong, đều là ký ức về hai tháng ngắn ngủi chúng tôi ở bên nhau. Có bức tranh màu nước chúng tôi cùng vẽ, thẻ thành viên phòng gym dưới lầu, mô hình Lego lâu đài Hogwarts và váy liền, dây chuyền, khuyên tai Cố Tả tặng tôi... Góc thùng đồ có một món quà được gói kỹ lưỡng nằm yên lặng. Tôi hơi thắc mắc, lúc mở ra xem, tim tôi như bị đánh mạnh một cú! Là cuốn vở ngày xưa bị cô giáo tịch thu! Tôi lật ra xem, từ ngày đầu gặp Cố Tả, mỗi ngày tôi đều viết những chuyện nhỏ nhặt muốn chia sẻ với anh. Hôm nay đồ ăn ở nhà ăn mặn quá, cậu nhớ uống nhiều nước vào nhé. Hôm nay lúc mình đi xe về nhà, nhìn thấy một con diều hình trái tim ba chiều màu đỏ, bay lượn trên trời, kéo theo một cái đuôi rất dài. Không biết lúc ấy cậu có đang cùng mình ngắm nhìn không nhỉ? Giải cứu Trái Đất mệt thật, tuy có hơi vất, nhưng mình vẫn sẽ tiếp tục, đừng hỏi mình có khóc không nhé, vì siêu nhân không được rơi lệ. Mãi đến trang cuối cùng tôi viết, đề ngày 22 tháng 6 năm 2008: "Trong mưa, đôi mắt cậu sáng lấp lánh như cười với tôi, trong mắt tựa chứa cả một dải ngân hà rực rỡ. À, thì ra lúc mưa, cũng có thể có nhiều sao đến thế... Cố Tả, 亻" (nét đầu của chữ "你") Tôi nhớ, khi đó chữ "cậu" (你) mới viết được một nửa, đã bị giật đi. Tôi lật về sau, nửa sau cuốn vở, là nét chữ cứng cáp, mạnh mẽ của Cố Tả, viết dày cả tập. Ngày 22 tháng 1 năm 2009: Lần này anh thi được top 10, cô giáo đã đưa cuốn vở cho anh theo giao kèo. Khương Hữu, khi nào em đến lấy? ... Ngày 9 tháng 6 năm 2010: Khương Hữu, tốt nghiệp rồi, bọn anh dọn hết đồ ra khỏi lớp học rồi, sao em vẫn chưa quay lại? Ngày 1 tháng 9 năm 2010: Anh thi đỗ vào trường Y hệ tám năm, ngày đầu tiên nhập học, rất hy vọng sẽ gặp em ở một góc rẽ nào đó. ... Ngày 5 tháng 3 năm 2011: Khương Hữu, hôm nay là sinh nhật em. Sinh nhật vui vẻ. Em đang ở đâu? Ngày 28 tháng 8 năm 2011: Anh tìm em cả kỳ nghỉ hè, không ai biết tin tức của em. Bặt vô âm tín, không một lời nhắn. Đôi khi anh nghĩ, có phải em chỉ là một cô gái do anh tưởng tượng ra không? ... Ngày 2 tháng 7 năm 2015: Hôm nay anh quay lại trường cũ của chúng ta. Đứng ở sân thể dục, khi gió thổi từ bốn phương tám hướng, anh như nghe thấy tiếng cười của em. Năm năm rồi, Khương Hữu, rốt cuộc em đang ở đâu? ... Ngày 3 tháng 9 năm 2016: Hữu Hữu, gió ở LA lạnh quá. Thì ra nơi càng xa em, càng lạnh. Ngày 9 tháng 10 năm 2016: Hữu Hữu, trong chuyện chúng mình, em đã dốc hết sức mình, cho nên dù kết quả cuối cùng thế nào, cũng sẽ không hối tiếc. Vậy còn, anh thì sao? Anh làm sao để đối mặt với chính mình? ...

Bình luận (0)

Đăng nhập để bình luận

Chưa có bình luận nào!

Danh sách chương

Cấu hình đọc

Kích thước chữ
Aa Nhỏ
Aa Vừa
Aa Lớn
Kiểu chữ
a Có chân
a Không chân
a Lexend
Màu sắc
TNC
TNC
TNC
Chiều cao dòng
Thấp
Vừa
Cao