Tịnh Ngôn Cốc đang tuyển Nhóm dịch, đăng ký ngay tại đây!

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/2g3D8zVPfQ

Tịnh Ngôn Cốc và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Chương 6

"Cố Tả, em cũng đã nói, em không muốn dựa dẫm vào bất cứ ai, em có giá trị của riêng mình." Tôi nhìn thẳng vào mắt anh. "Đây chính là giá trị mà em nói sao?" Giọng anh bi thiết. "Cho nên, anh nghĩ chúng ta còn có thể đi được bao xa? Bác sĩ Cố, anh ở trên bàn mổ cứu người, ở trên bục thuyết giảng được tôn vinh, được cả thế giới nể trọng. Còn em, đêm đêm bán rẻ linh hồn, thậm chí bán rẻ cả thể xác trong những cuộc xã giao chè chén. Nỗi đau nợ nần chồng chất, nỗi đau bị người đời coi thường, nỗi đau kiếm sống trong góc tối âm u, anh chưa từng trải qua. Hai người như vậy, ở bên nhau sẽ hạnh phúc sao?" Tôi nhíu mày: "Cố Tả, chúng ta chia..." Lời chưa nói hết, đã bị anh nắm tay ép dựa lên tường. Hai cánh môi mạnh mẽ áp lên môi tôi, mang theo hương bạc hà quen thuộc. Công tắc đèn bị lưng tôi ấn tắt. Trong đêm tối, giọng anh trầm thấp, hơi thở run rẩy, nghẹn ngào, khản đặc thì thầm bên tai tôi: "Anh đồng ý chưa? Khương Hữu, em đã được anh đồng ý chưa?..." Tôi không nói gì, giãy giụa một chút liền bị anh ấn mạnh hơn lên tường, cồn khiến tôi cảm thấy choáng váng từng cơn, cơ thể mềm nhũn, mặc anh bế tôi về phòng ngủ. Tôi không chiều theo anh, anh cũng chẳng nói gì thêm, như thể không biết mệt mỏi. Một đêm hỗn loạn. Ngón tay se lạnh của anh còn vương mùi cồn sát khuẩn, cố chấp, lướt đi hết lần này đến lần khác, như muốn xóa tan vết bẩn mà tôi đã bị vấy lên. Tôi cảm nhận được lồng ngực anh phập phồng dữ dội, một tiếng nức nở buột thốt không kìm nén được. Bên ngoài, gió kéo theo mưa đập dữ dội lên khung cửa kính — Như tiếng đang gào khóc của đứa trẻ bị bỏ rơi. 14. Nước mắt tôi trượt từ khóe mi, rơi xuống chiếc gối hoa văn jacquard màu trắng. Rất yên tĩnh. Anh không biết, bao cao su là tôi cố ý đặt trong túi. Chẳng có chuyện gì xảy ra cả. Anh cũng không biết, Trần Tĩnh Nguyệt đã từng tìm tôi. Trong quán cà phê sang trọng, vẻ mặt cô ta thờ ơ, kiêu ngạo, là dáng vẻ được tiền bạc, sự ưu tú và nuông chiều tưới tắm mà thành. "Khương Hữu, cô có biết, từ sau khi Cố Tả ở bên cô, nguồn lực càng ngày càng kém. Hiện tại cơ hội đào tạo, tu nghiệp đều không có phần của anh ấy." Một dao! "Tôi không phủ nhận tôi có ngáng đường trong đó. Tôi không phải đang đối đầu với cô, mà là đang tranh thủ cơ hội. Mỗi người đều nên trở về đúng vị trí của mình." Hai dao! "Cố Tả là một thiên tài phẫu thuật, nhưng không có sự bồi dưỡng của tổ chức, không có quan hệ xã hội nâng đỡ, con dao mổ bén mấy cũng cùn. Cô nhẫn tâm sao?" Ba dao! Bác sĩ Trần mỗi lời nói đều như nhát dao chí mạng — khiến tôi tỉnh táo đối mặt với tất cả những ảo tưởng mà mình tự dối mình. Hạ Quân nói với tôi, Cố Tả bị điều về khoa Ngoại. Vị trí được nội bộ đề bạt ở khoa Cấp cứu, cuối cùng được giao cho một bác sĩ trẻ khác. Rất nhiều đêm, Cố Tả nhíu chặt mày gọi điện thoại bằng tiếng Anh trong phòng làm việc, không ngừng nói Sorry, My fault. Thiếu dữ liệu thực nghiệm mới nhất, bài luận văn của anh tiến triển rất chậm, anh ngồi trước máy tính, đeo kính, mày nhíu chặt. Trong tủ kính sau lưng, những chiếc cúp lấp lánh, trái ngược hoàn toàn với bóng dáng anh ảm đạm, tĩnh lặng trước bàn làm việc — như hai thế giới song song, chẳng thể chạm vào nhau. Anh ấy, người hăng hái phong độ mà trong trẻo, vốn dĩ không nên sống những ngày như vậy. Mặc dù khi tôi hỏi, chàng trai của tôi vẫn luôn ôm tôi vào lòng an ủi: "Yên tâm đi, anh đều sẽ xử lý được." Nhưng sao tôi nỡ kéo anh xuống. Tôi biết, chỉ cần kéo anh xuống một bước thôi — là sẽ khiến anh rơi vào vực sâu cùng tôi. Vậy nên, tôi chọn buông tay. Để anh được tự do, được trong sạch, được tiếp tục bay về bầu trời thuộc về anh. Mười năm sau gặp lại, tưởng như một kịch bản ngôn tình đầy trớ trêu, nhưng đời thực lại tàn nhẫn, trần trụi đến vậy. "Những thứ càng đẹp đẽ, tôi càng không nên chạm vào. Bi kịch rồi sẽ tái diễn, đó là số mệnh đã định." 15. Mấy ngày sau chia tay Cố Tả, mẹ nói tính tình tôi trở nên lạnh lùng hơn. Gia đình không biết về mối tình thầm lặng này của chúng tôi. Trong thời gian đó, Cố Tả năm lần bảy lượt đòi ra mắt gia đình, đều bị tôi quả quyết từ chối. Cố Tả bĩu môi, lắc tay tôi: "Em ngủ với người ta lâu như vậy rồi, còn không cho người ta danh phận sao?" Tôi không thể mở miệng nói rõ với anh, mãi đến bây giờ tôi mới nhận ra, đó là vì cảm giác tự ti sâu thẳm trong nội tâm tôi. Như lời Trần Tĩnh Nguyệt nói, mỗi người đều nên trở về đúng vị trí của mình. Giống như lúc này, dì Trương nhà đối diện đang lải nhải không ngừng bên cạnh: "Khương Hữu à, em họ của dì tuy hơi lớn tuổi một chút, hơn cháu 14 tuổi, nhưng người ta có xe có nhà, làm tổ trưởng trong xưởng đó. Còn một điều nữa, dì nói với người ta tình hình của cháu rồi, cậu ấy nói không chê cháu đã từng kết hôn, chỉ là món nợ nhà cháu..." Tôi nửa nằm trên sô pha, nhìn trần nhà, im lặng suy nghĩ. Thấy chưa, vị trí xứng đáng của tôi chính là gả cho một công nhân nhà máy 41 tuổi có xe, có nhà. Nếu tôi nói với bà ấy, tôi đã từng yêu đương hai tháng với một bác sĩ ngoại khoa 28 tuổi, lái G-Wagen, ở nhà sang, tốt nghiệp tiến sĩ. Có phải bà ấy sẽ bỏ nắm hạt dưa trong tay xuống, bước tới sờ trán tôi, rồi mắng một câu “bị thần kinh à?!” không? 16. Sau khi chia tay Cố Tả, tôi vùi đầu vào công việc để làm tê liệt bản thân. Đặt một chiếc giường gấp trong văn phòng, ngày đêm nghiên cứu kế hoạch thị trường, học phân tích big data, ngay cả lúc đi uống rượu xã giao cũng cố uống nhiều hơn trước đây. Vừa như nỗ lực, vừa như trốn chạy.

Bình luận (0)

Đăng nhập để bình luận

Chưa có bình luận nào!

Danh sách chương

Cấu hình đọc

Kích thước chữ
Aa Nhỏ
Aa Vừa
Aa Lớn
Kiểu chữ
a Có chân
a Không chân
a Lexend
Màu sắc
TNC
TNC
TNC
Chiều cao dòng
Thấp
Vừa
Cao